Ngày này, cửa lớn phủ họ Thẩm đóng ch/ặt, từ chối tiếp khách.
Chỉ có ba cỗ xe ngựa không mang bất kỳ ký hiệu nào lặng lẽ tiến vào cửa sau của phủ.
Trong sân, hoa đào đang nở rộ rực rỡ.
Ta ngồi trên ghế bập bênh, đếm xấp ngân phiếu vừa được gửi tới, cười đến không khép nổi miệng.
Bùi Tịch ngồi một bên pha trà, khoác trên mình bộ thường phục nhưng vẫn không che giấu được khí chất quý tộc.
“Cuộc cải cách thuế thương mại năm nay được thực hiện rất thuận lợi, đội thuyền ra khơi của nàng cũng chẳng kẻ nào dám ngăn cản.”
Tiêu Liệt đang múa ki/ếm trong sân, ki/ếm khí tung hoành, cánh hoa rơi rụng lả tả.
“Đám man di ở biên giới đều đã bị ta đá/nh cho phục tùng, lộ trình buôn b/án hiện giờ an toàn vô cùng, hàng hóa của nàng cứ việc vận chuyển thoải mái.”
Tạ Vô Vọng nằm vắt vẻo trên cành cây, tay bóc vỏ quýt.
“Mấy tên quan tham trong triều muốn nhắm vào nàng đều đã bị ta mời đi ‘uống trà’ cả rồi. Chưởng quầy Thẩm, phí bảo kê này có phải nên tăng lên chút không nhỉ?”
Ta lườm hắn một cái: “Tăng cái gì mà tăng? Tiền gốc các người n/ợ ta còn chưa trả hết đâu đấy!”
Cả ba nhìn nhau cười, trong mắt tràn đầy sự cưng chiều.
Ba năm nay, họ vẫn đơn thân lẻ bóng, từ chối sự bày tỏ của vô số tiểu thư danh gia vọng tộc.
Trong dân gian đồn đại rằng, Nhiếp chính vương, Đại tướng quân và Chỉ huy sứ Cẩm y vệ đều có sở thích đoạn tụ, hoặc là trong lòng cất giấu một bóng hồng đã khuất.
Chỉ có ta biết, họ đã đem toàn bộ sự dịu dàng của đời này trao cho một chủ n/ợ đầy mùi đồng tiền như ta.
“Đúng rồi,” Bùi Tịch đưa cho ta một chén trà, “Tiểu Hoàng đế hôm qua lại hỏi ta, có thể ban hôn cho nàng được không.”
Ta cảnh giác ngồi thẳng dậy: “Ngài muốn làm gì? Ta không muốn lấy chồng đâu!”
Tiêu Liệt thu ki/ếm bước tới: “Đúng đấy! Lấy ai cũng không được! Trừ phi lấy cả ba chúng ta!”
Tạ Vô Vọng nhảy xuống, nhét miếng quýt vào miệng ta.
“Đừng nghe họ nói nhảm. Tiểu Hoàng đế bị tiền của nàng làm cho sợ rồi, sợ nàng giàu đến mức địch quốc rồi tạo phản, nên muốn tìm người quản thúc nàng thôi.”
Ta nhai miếng quýt, nói không rõ chữ: “Bảo với ngài ấy, ta đã gả cho sự phồn hoa của Đại Ngụy rồi.”
“Khoản đầu tư mạo hiểm này, đã thu hồi vốn rồi.”
Ta nhìn ba gã đàn ông đang đứng trên đỉnh cao quyền lực này, lòng vô cùng mãn nguyện.
Núi xanh không đổi, nước biếc chảy dài.
N/ợ của chúng ta, cứ tính toán cả một đời.
[Toàn văn hoàn]