“Nhưng m/ua được sự thấu hiểu.”
Bà ngẩng đầu nhìn tôi và bố.
“Trước đây mẹ cứ tưởng lòng tốt không cần tính toán.”
“Giờ mới biết, lòng tốt cũng có cái giá của nó.”
“Thời gian là chi phí, công sức là chi phí, gánh vác trách nhiệm cũng là chi phí.”
“Ai muốn quy tắc, mẹ sẽ cho người đó quy tắc.”
“Ai muốn tình nghĩa, thì trước hết phải biết trân trọng tình nghĩa đó đã.”
Mẹ tôi cúi đầu tiếp tục lật sách.
Ánh đèn chiếu trên mái tóc bạc của bà, rất dịu dàng.
Bà vẫn lương thiện, chỉ là lòng lương thiện ấy, từ nay về sau không còn mở rộng cửa cho bất cứ ai ra vào tùy tiện nữa.
Còn chìa khóa, cũng không nằm trong tay người khác, mà chỉ nằm trong tay chính bà mà thôi.
Hoàn