Khương Miên Thu mỉa mai nhếch môi: “Tôi cũng rất muốn con bé quay lại.”
“Nhưng nó không phải chìm vào giấc ngủ, mà là tan biến rồi!”
“Người ch*t liệu có thể sống lại không? Tôi có cách nào để nó quay về chứ?”
“Tạ Trầm Tự, tất cả những chuyện này đều phải trách anh! Chính tay anh đã bóp ch*t nó!”
Đáng lẽ ra bác sĩ Cố đã phải nói với anh những điều này. Nhưng anh như thể bị m/a ám, cứ lắc đầu liên tục: “Tôi không tin, tôi không tin!”
“Tôi sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất, nhất định sẽ có cách!”
“Cô theo tôi về, tôi sẽ từ từ nghĩ cách... Chiêu Ý nhất định sẽ trở về bên cạnh tôi...”
Kỳ Vọng vừa tắm xong, lau mái tóc ướt sũng bước ra. Thấy cảnh này, sắc mặt anh ta lập tức căng thẳng: “Này, Tạ Trầm Tự, anh đang làm cái gì thế?”
“Xông vào nhà dân rồi còn đòi cưỡng ép đưa người đi?!”
Khương Miên Thu suy nghĩ một lát, ném cho Kỳ Vọng một ánh mắt “hãy bình tĩnh”.
“Được, Tạ Trầm Tự, tôi sẽ theo anh về.”
Biệt thự nhà họ Tạ.
Tiếng thông báo tin nhắn trong điện thoại Khương Miên Thu vang lên không ngớt. Tất cả đều là tin nhắn của Kỳ Vọng gửi đến.
【Miên Thu, Khương tiểu thư, chị gái!】
【Chị định làm gì thế?】
【Tạ Trầm Tự bây giờ trông chẳng ra hình người, chị bỏ tiền tôi góp sức, nhà họ Tạ sớm muộn gì cũng sụp đổ thôi! Không cần chị phải thân lâm hiểm địa đâu!】
Khương Miên Thu chỉ trả lời “Yên tâm” rồi đặt điện thoại xuống, quét mắt nhìn khắp căn phòng. Khương Chiêu Ý đúng là một người kỳ diệu, nơi cô từng sống luôn để lại rất nhiều dấu vết.
Khương Miên Thu bước đến bên giường, như có linh tính, cô cầm chiếc gối lên và quả nhiên phát hiện cuốn nhật ký bên dưới.
Khương Chiêu Ý vẫn như trước đây, thích viết nhật ký.
Khương Miên Thu khẽ thở dài, sau khi lật xem một lúc, cô bước ra ngoài, đưa cuốn nhật ký cho Tạ Trầm Tự.
Tạ Trầm Tự đang liên lạc với bác sĩ tâm lý, thấy vậy liền ngẩn người: “Đây là...”
Khương Miên Thu lười giải thích thêm với anh: “Anh tự xem đi.”
Tạ Trầm Tự mở ra, nước mắt lập tức trào dâng trong hốc mắt. Nét chữ trên cuốn nhật ký thanh tú, rõ ràng là của Khương Chiêu Ý.
Những dòng ghi chép ban đầu thật đẹp đẽ.
【Mình đã kết hôn với Tạ Trầm Tự rồi!】
【Chị gái bảo mình đừng dễ dàng trao đi tất cả chân tình, nhưng anh ấy thực sự rất xứng đáng】
【Mẹ và em gái cũng rất vui】
【Hôm nay đi chùa, mình đã treo dải lụa đỏ lên cây. Chỉ mong mình và Trầm Tự năm này qua năm khác dài lâu gắn bó, phần đời còn lại bình an thuận lợi, vui vẻ không ưu phiền】
Nhưng sau đó, những niềm vui ấy tan biến như thủy triều, câu chữ trở nên đ/au đớn và giằng x/é.
【Anh ấy h/ận mình... Anh ấy vậy mà lại h/ận mình】
【Thật ra mình cũng h/ận bản thân, tại sao mình không thể làm được như chị gái, tại sao người biến mất trong vụ t/ai n/ạn xe không phải là mình】
【Nếu chị gái còn ở đây, liệu mọi chuyện có không trở nên như thế này không?】
【Mình mang th/ai rồi. Phản ứng th/ai kỳ rất khó chịu, nhưng thái độ của Tạ Trầm Tự với mình hình như đã tốt hơn một chút, còn cho mình đi thăm mẹ】
【Bé con, hy vọng bố con đừng trút h/ận th/ù lên người con. Dù giữa mẹ và bố con đã xảy ra chuyện gì, mẹ đều hy vọng con có một cuộc đời hạnh phúc, vui vẻ】
【Đứa bé không còn hơi thở... Tại sao lại đối xử với mình như vậy chứ?】
Trang giấy viết những dòng này đã loang lổ không chịu nổi. Khi Khương Chiêu Ý viết những lời này, rõ ràng cô đang rơi lệ.
Sau đó, cuốn nhật ký xuất hiện những khoảng trắng dài.
Tạ Trầm Tự lật đến cuối, phát hiện chỉ có trang cuối cùng là viết vài dòng.
【Tạ Trầm Tự, mình sắp biến mất rồi】
【Anh sẽ vui lắm đúng không?】
Nước mắt Tạ Trầm Tự không ngừng trào ra, rơi lã chã xuống trang giấy.
“Chiêu Ý...”
Trong mắt anh xuất hiện nỗi đ/au chưa từng có, cú sốc quá lớn khiến anh phải khom lưng xuống, chống chọi với cơn đ/au dữ dội truyền đến từ lục phủ ngũ tạng.
Anh từng h/ận Khương Chiêu Ý, nhưng trừ những lý do anh nói ra miệng, điều anh không muốn thừa nhận nhất chính là h/ận tới h/ận lui, chẳng qua cũng chỉ vì h/ận cô không yêu mình.
Giờ đây mới phát hiện...
Hóa ra cô thực sự đã yêu anh sâu đậm đến thế.
Hóa ra cô thực sự đầy ắp sự dịu dàng, đầy ắp sự chân thành, muốn cùng anh đi hết quãng đời còn lại.
Là anh không tin vào chân tình của cô, là anh đã chà đạp tấm chân tình ấy không thương tiếc!
“Chiêu Ý nói hai người từng có con...”
Khương Miên Thu rũ mắt nhìn người đàn ông đang đ/au đớn tột cùng, điềm tĩnh hỏi: “Đứa trẻ đó ch*t tự nhiên sao?”
“Không... không phải...”
“Là anh, đều tại anh... Là anh đã hại ch*t con của chúng ta!”
Tạ Trầm Tự nắm ch/ặt tay thành nắm đ/ấm, mất kiểm soát đ/ập mạnh xuống sàn nhà.
Các khớp ngón tay trầy da chảy m/áu, nhưng anh vẫn không muốn dừng lại.
Dù đã có chuẩn bị tâm lý, trong lòng Khương Miên Thu vẫn dấy lên một ngọn lửa gi/ận dữ.
Đồ... s/úc si/nh này.
Cô sờ vào chiếc máy ghi âm trong túi, cố gắng giữ bình tĩnh.
Cô và Kỳ Vọng liên thủ, có lẽ có thể khiến Tạ Trầm Tự mất tất cả, trắng tay. Nhưng thế vẫn chưa đủ. Đứa trẻ ngay từ khi chào đời đã có nhân quyền đầy đủ, Tạ Trầm Tự đã phạm tội gi*t người. Cô muốn Tạ Trầm Tự phải trả cái giá tương xứng.
Sau khi gửi đoạn ghi âm cho Kỳ Vọng, khung chat im lặng hồi lâu. Mãi một lúc sau mới sáng lên, Kỳ Vọng chậm rãi gửi một biểu tượng ngón tay cái.
【Miên Thu của chúng ta quả nhiên rất lợi hại】