“Có một nữ phụ đ/ộc á/c, ỷ vào việc mình và nam chính là thanh mai trúc mã nên ảo tưởng rằng ‘gần nước thì được trăng trước’. Nhưng sau đó nữ chính từ trên trời rơi xuống, và cô ta đã ở bên nam chính.”
“Để nữ chính yên tâm, nam chính đã sửa nguyện vọng của nữ phụ, giữ người ở lại địa phương, còn mình thì cùng nữ chính đi học đại học ở nơi khác.”
Cô ta nghiêng đầu nhìn tôi: “Cậu thấy cuốn tiểu thuyết này thế nào?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Đôi mắt ấy rất đẹp, hàng mi vừa dài vừa dày, lúc cười cong cong như trăng khuyết.
“Tớ thấy cả nam chính và nữ chính đều bị b/ệnh.”
Tôi nói.
Nụ cười của cô ta cứng lại.
“Một người đàn ông không thể cho bạn gái mình đủ cảm giác an toàn thì đúng là đồ bỏ đi.”
“Còn phải dựa vào việc h/ủy ho/ại tương lai của người khác để chứng minh sự thâm tình của mình thì đúng là đầu óc có vấn đề.”
“Nữ chính cũng vậy, bản thân không có cảm giác an toàn, không đi tìm vấn đề ở bạn trai mình mà lại đi gây khó dễ cho người khác.”
“Loại người này, dù bạn trai cô ta có là một món rác rưởi mà chẳng ai thèm ngó tới, cô ta vẫn sẽ coi đó là báu vật.”
“Hơn nữa,” tôi nhìn gương mặt Đường Vãn đang dần trầm xuống, “nữ chính cảm thấy bạn trai sẽ ngoại tình, chẳng lẽ không phải là do gã đàn ông đó có vấn đề sao?”
Tôi cười khẽ:
“Nếu là tớ, tớ sẽ nói hai kẻ đi/ên kh/ùng này tốt nhất nên khóa ch/ặt lấy nhau, đừng ra ngoài gây họa cho người khác.”
Đường Vãn mím ch/ặt môi.
“Và nếu tớ là nữ phụ đó, sau khi lưu lại bằng chứng, tớ sẽ kiện thẳng hai kẻ ng/u ngốc kia.”
Cô ta không kịp đáp lại.
Lâm Dữ từ nhà vệ sinh bước ra, dùng khăn lau tay, nhìn tôi rồi lại nhìn Đường Vãn: “Đang nói chuyện gì thế?”
Đường Vãn gượng cười: “Không có gì.”
Tôi tựa lưng vào ghế sofa: “Đang nói về việc lén sửa nguyện vọng của người khác có phạm pháp hay không.”
Sắc mặt Lâm Dữ thay đổi trong chớp mắt.
Anh ta nhíu mày nhìn về phía Đường Vãn, Đường Vãn quay mặt đi, móng tay cắm sâu vào vỏ quýt, nước quýt dính đầy tay.
Chẳng bao lâu sau, Lâm Dữ nói:
“Cái đó… bọn tớ đi trước đây, chiều nay còn có chút việc.”
Khi đến cửa thay giày, Lâm Dữ quay đầu nhìn tôi một cái.
Tôi không nhìn anh ta.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy Đường Vãn nói gì đó ngoài hành lang, giọng rất thấp.
Tôi không nghe rõ.
Nhưng tôi đoán chắc chẳng phải lời hay ho gì.
Hai ngày tiếp theo, ngày nào Lâm Dữ cũng gửi ba tin nhắn.
“Nam Ý, nguyện vọng của cậu x/ác nhận cuối cùng rồi chứ?”
“Cậu đã điền xong thật chưa?”
“Không có gì, chỉ hỏi thăm thôi.”
Tôi trả lời anh ta: “Sao thế?”
Anh ta phải mất nửa tiếng sau mới trả lời: “Không có gì, hỏi vu vơ thôi.”
3.
Hai ngày sau, bữa tiệc chia tay sau kỳ thi đại học.
Ăn uống xong, cả lớp chuyển địa điểm đến quán KTV.
Tôi cầm một ly nước trái cây, yên lặng ngồi ở góc phòng.
Sau vài bài hát, Đường Vãn đột nhiên đứng dậy.
Cô ta cầm micro, vặn nhỏ âm lượng xuống.
“Mọi người đều chia sẻ xem mình đăng ký trường nào đi, biết đâu có người cùng thành phố, sau này còn giúp đỡ nhau được.”
Căn phòng bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Các bạn học nhao nhao báo tên địa danh và trường học.
Tôi tựa vào ghế sofa không nói gì.
Đợi hơn nửa lớp nói xong, cậu lớp phó thể dục đột nhiên gào lên.
“Bộ ba học bá của lớp mình vẫn chưa nói kìa!”
Cậu ta nháy mắt nhìn về phía chúng tôi: “Nam Ý, Lâm Dữ, Đường Vãn, ba cậu chắc chắn đều đăng ký Thanh Hoa, Bắc Đại cả đúng không?”
Đối mặt với lời trêu chọc của các bạn, Đường Vãn e thẹn cúi đầu.
Ngay giây tiếp theo, cô ta nắm lấy tay Lâm Dữ trước mặt cả lớp một cách tự nhiên.
“Tớ và Lâm Dữ quả thực đã đăng ký cùng một trường.”
“Nếu không thì bọn tớ phải yêu xa mất.”
Căn phòng im bặt trong một giây.
Ngay sau đó, tiếng hò reo inh ỏi bùng n/ổ.
“Ôi vãi! Giấu kỹ quá nha!”
“Yêu nhau từ bao giờ thế? Giấu kín thật đấy!”
Trong tiếng hò reo, ánh mắt của vài nữ sinh lén lút nhìn về phía tôi.
Trong ánh mắt mang theo sự thương hại.
Có người nửa đùa nửa thật nói thêm một câu:
“Vậy chẳng phải sau này Nam Ý sẽ trở thành bóng đèn siêu cấp của hai người sao?”
Đường Vãn chờ đúng câu này.
Cô ta quay đầu, ánh mắt lướt qua đám đông, nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
Trong đôi mắt xinh đẹp ấy đầy sự mỉa mai và đắc ý không hề che giấu.
“Nam Ý không làm bóng đèn được đâu.”
“Cậu ấy đăng ký vào ngôi trường cao đẳng ở địa phương rồi.”
Lời vừa dứt, cả căn phòng im phăng phắc như tờ.
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, nhìn tôi đầy khó tin.
Ai cũng biết, thành tích của tôi luôn đứng đầu khối.
Đăng ký vào trường cao đẳng địa phương? Điều này thật hoang đường.
Tôi nhấn nút ghi âm trên điện thoại rồi đứng dậy.
“Đường Vãn, cậu đang nói nhảm cái gì thế?”
“Tớ đăng ký cao đẳng từ bao giờ?”
Ý cười nơi đáy mắt Đường Vãn càng đậm hơn.
Cô ta giả vờ bối rối bịt miệng.
“Ôi, có phải tớ lỡ lời rồi không?”
Đường Vãn cắn môi dưới, thay bằng vẻ mặt vô cùng hối lỗi.
“Xin lỗi nhé, Nam Ý.”
“Mấy hôm trước, tớ và Lâm Dữ chơi trò ‘thật hay thách’, anh ấy thua.”
“Hình ph/ạt chính là… lén đăng nhập vào tài khoản của cậu, sửa nguyện vọng của cậu thành trường cao đẳng địa phương.”
Biến hành vi đ/ộc á/c h/ủy ho/ại tương lai người khác thành một trò “thật hay thách” nhẹ tựa lông hồng.
Tôi quay đầu, ánh mắt sắc như d/ao đ/âm thẳng về phía Lâm Dữ.
“Lâm Dữ.”
“Những gì Đường Vãn nói, có phải là thật không?”