Ngay cả món bánh chưng mặn mà tôi thích ăn, cũng là mẹ tôi gói rồi gửi từ quê lên.
Trong bữa tiệc, họ hàng nhà mẹ chồng đều nâng ly chúc tụng Ngô Chí Hào, anh ta rất lấy làm đắc ý.
Đàn ông mà, thứ họ sống vì nó chính là cái mặt mũi này, thể diện còn quan trọng hơn cả trời.
Bà thím ngồi cạnh tôi, đang trêu đùa Ni Ni.
Đột nhiên, bà ta nhìn bộ quần áo của con bé rồi nhận xét: "Em dâu à, em đúng là cưng con thật đấy! Thương hiệu này đắt đỏ lắm, riêng chiếc váy nhỏ này cũng phải hơn một nghìn tệ rồi nhỉ?"
Tôi còn chưa kịp đáp, chồng tôi đã sốt sắng lên trước.
Anh ta đ/ập mạnh đôi đũa xuống bàn: "Khương Tiểu Mai! Bà ấy nói có phải là thật không?"
Anh ta gi/ật lấy chiếc áo của Ni Ni, quan sát kỹ lưỡng rồi gầm lên: "Tiền tôi đưa cho cô còn chẳng đủ m/ua thức ăn, cô lấy đâu ra tiền m/ua cho nó bộ quần áo đắt đỏ thế này!"
Căn phòng lập tức im phăng phắc, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Bà thím vừa nãy còn đang trêu con bé bỗng sững sờ, lời nói của chồng tôi đủ khiến tất cả mọi người trong phòng kinh ngạc.
Thấy vậy, tôi cười: "Anh cũng biết tiền anh đưa cho tôi chẳng đủ m/ua thức ăn cơ à?"
Thấy chưa, đàn ông không hề ngốc, anh ta biết hết cả đấy.
Chỉ là anh ta đã quen giả ng/u giả ngơ, quen nhìn tôi chịu nhục, nhìn tôi túng quẫn.
Anh ta còn thích nhìn tôi vì chút tiền sinh hoạt mà phải khép nép, cúi đầu trước anh ta trong chính ngôi nhà của mình.
Ngô Chí Hào nhìn biểu cảm không chút gợn sóng của tôi, rồi lại quét mắt nhìn một vòng những người đang ngồi đó.
Anh ta cuối cùng cũng phản ứng lại, bắt đầu tìm cách chữa ch/áy.
"Cái đó... tiền trong nhà đều ở chỗ cô, muốn tiêu bao nhiêu thì tự cô quyết định thôi."
"Tôi chỉ là thấy một chiếc váy nhỏ mà hơn một nghìn tệ thì đắt quá!"
Mẹ chồng cũng sầm mặt lại: "Đúng thế, con gái con lứa mà mặc quần áo đắt tiền thế này! Cô đúng là không đi làm nên không biết ki/ếm tiền khó khăn thế nào!"
Ngày trước khi tôi mang th/ai, mẹ chồng và chồng đối xử với tôi vẫn còn tạm ổn.
Muốn ăn gì chỉ cần nhắc một tiếng, mẹ chồng lập tức đi m/ua ngay.
Thế nhưng sau khi đứa trẻ chào đời, mẹ chồng thấy là con gái, bà quay lưng bỏ đi thẳng.
Chồng tôi nói, mẹ chồng lớn tuổi rồi, đừng tính toán với bà.
Ban đầu, anh ta rất yêu thương Ni Ni.
Nhưng sau lần này đến lần khác bị mẹ chồng tẩy n/ão, anh ta đã thay đổi.
Anh ta nói Ni Ni là con gái, sau này thế nào cũng phải gả đi.
Không cần thiết phải đầu tư quá nhiều, sữa đừng uống loại đắt tiền, quần áo đừng mặc loại quá tốt.
Đồ chơi cứ chọn mấy thứ con cái họ hàng thải ra là được.
"Tiểu Mai à, cơ thể cô dưỡng cũng ổn rồi nhỉ? Mau mau sinh đứa thứ hai đi!"
Lời của mẹ chồng kéo tâm trí tôi trở lại.
Những người họ hàng cũng bắt đầu hùa theo: "Đúng đấy, không có con trai thì sao mà được."
"Sau này già đi, lấy ai mà lo hương khói, hậu sự?"
Chồng tôi gật đầu, nhìn tôi: "Anh cũng thấy thế, chỉ cần sinh thêm đứa con trai, sau này lương anh nộp hết cho cô, anh không giữ lại một xu nào!"
Họ hàng bắt đầu trêu chọc, nói Ngô Chí Hào là một người đàn ông tốt.
Biết thương vợ, thương con.
Tôi không khỏi nhớ lại lúc mang th/ai, chân tôi sưng vù đến mức không xỏ nổi giày.
Sau khi sinh con, ngày đêm chăm con không nghỉ.
Tôi đã không còn nhớ nổi, đã bao lâu rồi mình chưa được ngủ một giấc trọn vẹn.
Nhưng tôi vẫn luôn nhớ rõ, Ngô Chí Hào đã nói với tôi: "Không đủ tiền thì đi mà b/án!"
Tôi, Khương Tiểu Mai, đã làm một người đàn bà đàng hoàng cả đời.
Đàng hoàng đến mức chồng có người bên ngoài, tôi vẫn phải tìm lý do cho anh ta.
Đàng hoàng đến mức, muốn b/án chính bản thân mình để m/ua sữa cho con.
Ông trời ơi, bà mối cũng đâu có nói với tôi rằng, gả cho Ngô Chí Hào lại có thể sống ra nông nỗi này.
Tiếng ồn ào trong phòng vang lên không dứt, họ đều đang bàn tán về lợi ích của việc có con trai.
Ni Ni không hiểu gì, chỉ nhìn tôi cười.
May mà con bé không hiểu.
Tiếng ồn ào không ngừng vang bên tai, trong mắt tôi chỉ có Ni Ni.
Tôi mặc kệ tất cả, bế con bé lên, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, tôi thốt ra một câu.
"Ngô Chí Hào, chúng ta ly hôn đi!"
Căn phòng lập tức im bặt.
Họ đều nhìn tôi, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi.
Người đàn bà Khương Tiểu Mai này vậy mà dám đề nghị ly hôn.
Ngô Chí Hào càng chấn động hơn, anh ta ngạc nhiên nhìn tôi: "Khương Tiểu Mai, cô đang đùa cái gì thế? Ly hôn?"
Tôi bình thản nhìn anh ta: "Đúng vậy, tôi muốn ly hôn với anh."
Ngô Chí Hào bỗng cười lớn: "Khương Tiểu Mai, cô không việc làm, không tiền bạc, lại còn mang theo đứa con chưa đầy một tuổi, cô dám đề nghị ly hôn với tôi sao?"
"Ly hôn rồi đi đâu? Về nhà mẹ đẻ? Cô em dâu đó của cô có chứa chấp nổi cô không?"
Mẹ chồng cũng gào lên theo: "Đúng là đảo lộn trời đất rồi! Thứ gì mà cũng dám đề nghị ly hôn với con trai tao?"
"Cô không biết mình nặng bao nhiêu cân à? Nếu không phải con trai tao nuôi cô, thì đến c*t nóng cô cũng chẳng có mà ăn đâu!"
Mẹ chồng ch/ửi rất khó nghe, nhưng dưới góc nhìn của người ngoài, đúng là như vậy.
Sau khi kết hôn, tôi không việc làm, không tiền bạc, nhà mẹ đẻ cũng không dựa dẫm được.
Tôi lấy đâu ra tự tin để đề nghị ly hôn?
Tôi nhớ lại Hà Thanh Xuyên trong một buổi chụp ảnh đã hỏi tôi tại sao không ly hôn.
Khi đó tôi nói, tôi không có nhà riêng, nhà mẹ đẻ cũng không có phòng cho tôi.
Tôi ly hôn rồi thì không có chỗ đi, Ni Ni cũng sẽ không có bố, không có gia đình.
Thế nhưng ngay lúc này, tôi chợt hiểu ra.
Kết hôn là vì hạnh phúc, ly hôn cũng vậy.
Tôi mặc kệ ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, bế Ni Ni lên, kiên định bước ra ngoài.
Ngô Chí Hào định đuổi theo tôi, nhưng bị mẹ chồng cản lại.
"Để nó đi! Đúng là lông cánh cứng cáp rồi, ngày lành không muốn sống, cứ nhất quyết muốn tự tìm đường ch*t!"
"Tao xem nó rời khỏi nhà này rồi thì đi được đâu!"