Tôi không trả lời, chỉ cúi đầu hôn cô ấy.

Đám cưới được ấn định vào thứ Bảy.

Những ngày này, tôi luôn bận rộn ở công ty, xử lý những công việc tồn đọng. Vũ Tình ngày nào cũng đến đưa cơm, cùng tôi trò chuyện.

Bề ngoài, mọi thứ đã trở lại bình thường.

Nhưng trong lòng tôi vẫn luôn có một nút thắt.

Những lời ông Thẩm nói, tôi đã tin. Nhưng có một chuyện, tôi mãi vẫn không thông suốt.

Tối thứ Tư, tôi tăng ca đến rất muộn. Khi chuẩn bị rời đi, tôi phát hiện văn phòng của chị Vương, giám đốc tài chính, vẫn còn sáng đèn.

Tôi gõ cửa.

"Chị Vương, vẫn chưa tan làm sao?"

"Tổng giám đốc Cố." Chị Vương ngẩng đầu lên, sắc mặt có chút mệt mỏi, "Đang sắp xếp lại một số sổ sách cũ."

"Muộn thế này rồi, để mai làm đi."

"Không được, ông Thẩm bắt tôi tối nay phải sắp xếp xong." Chị Vương cười khổ, "Ngày mai ông ấy muốn xem."

Tôi nhíu mày: "Sổ sách gì thế?"

"Của ba năm trước." Chị Vương chỉ vào xấp tài liệu chất đống trên bàn, "Ông Thẩm nói cần dọn dẹp lại các hồ sơ đầu tư giai đoạn đầu."

Lòng tôi lay động: "Tôi xem được không?"

"Chuyện này..." Chị Vương có chút khó xử, "Ông Thẩm nói những thứ này là bảo mật..."

"Tôi là CEO." Tôi nhắc nhở chị ấy.

Chị Vương do dự một lúc, rồi vẫn đưa tài liệu cho tôi.

Tôi mở tập đầu tiên, là thỏa thuận cổ phần khi công ty mới thành lập.

Trên đó viết rõ ràng: Thẩm Hoành Viễn góp vốn 2 triệu, chiếm 30% cổ phần.

Tôi tiếp tục lật xuống dưới, nhìn thấy báo cáo tài chính năm thứ hai, năm thứ ba...

Mọi thứ đều rất bình thường.

Cho đến khi tôi lật đến tập tài liệu cuối cùng.

Đó là một thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, ngày tháng là ba năm trước, tức là chỉ hai tháng sau khi công ty thành lập.

Nội dung thỏa thuận là: Thẩm Hoành Viễn chuyển nhượng 30% cổ phần đang nắm giữ, với giá 2 triệu cho...

Khi nhìn thấy tên người nhận, tay tôi run lên.

Người nhận là: Cố Viễn.

Ngày ký tên: 15 tháng 8, ba năm trước.

Tôi nhớ ngày đó. Đó là ngày tôi và Vũ Tình x/ác định qu/an h/ệ.

Nhưng tôi chưa bao giờ biết đến thỏa thuận này.

"Chị Vương." Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, "Thỏa thuận này, được ký khi nào?"

"Ba năm trước mà." Chị Vương nhìn tôi kỳ lạ, "Tổng giám đốc Cố, đây là do anh ký, anh không nhớ sao?"

"Tôi ký?"

"Đúng vậy." Chị Vương lật ra một tập tài liệu khác, "Đây là biên bản cuộc họp lúc đó. Anh và ông Thẩm, dưới sự chứng kiến của luật sư đã ký vào."

Tôi nhận lấy biên bản cuộc họp, trên đó quả thực có chữ ký của tôi.

Nhưng tôi hoàn toàn không nhớ gì về chuyện này.

"Vậy tại sao..." Tôi chỉ vào tài liệu, "Tại sao mấy năm nay hồ sơ cổ phần của công ty, vẫn luôn hiển thị ông Thẩm chiếm 30%?"

"Vì ông Thẩm nói, cổ phần tuy đã chuyển cho anh, nhưng trên danh nghĩa vẫn để theo tên ông ấy." Chị Vương giải thích, "Nói là để thuận tiện cho việc huy động vốn."

Đầu óc tôi ong ong.

Cổ phần đã chuyển cho tôi từ ba năm trước rồi sao?

Vậy vài ngày trước ông Thẩm nói muốn chuyển nhượng cổ phần cho tôi, màn kịch đó là để làm gì?

Tôi trả lại tài liệu cho chị Vương rồi rời khỏi văn phòng.

Về đến nhà, tôi mở máy tính, đăng nhập vào hệ thống đăng ký kinh doanh của công ty.

Thông tin cổ phần hiển thị:

Thẩm Hoành Viễn: 30%

Cố Viễn: 70%

Ngày thay đổi: 15 tháng 8, ba năm trước.

Vậy nên ngay từ đầu, công ty đã là của tôi.

Ông Thẩm chưa bao giờ thực sự nắm giữ 30% cổ phần.

Ông ấy chỉ là cổ đông trên danh nghĩa.

Tại sao?

Tại sao lại làm như vậy?

Tôi nhớ lại lời ông Thẩm nói hôm đó: "Công ty này, giá trị cốt lõi thực sự nằm ở chỗ cậu."

Lúc ông ấy nói câu đó, là đang ám chỉ tôi rằng cổ phần vốn dĩ đã là của tôi rồi sao?

Tôi lại nhớ đến việc ông ấy nói muốn chuyển nhượng cổ phần với giá một đồng.

Đó căn bản là một vở kịch.

Là vở kịch diễn cho tôi xem.

Mục đích là gì?

Để khiến tôi cảm thấy mình không n/ợ ông ấy?

Hay là...

Tôi đột nhiên nghĩ đến một khả năng.

Tôi mở điện thoại, lật lại lịch sử trò chuyện với Vũ Tình, tìm thấy tin nhắn cô ấy hỏi tôi:

"Nếu một ngày nào đó, anh phát hiện ra em lừa dối anh, anh có tha thứ cho em không?"

Tại sao lúc đó cô ấy lại hỏi như vậy?

Cô ấy đang hỏi điều gì?

Tôi lao vào phòng làm việc, lục tìm tất cả tài liệu khởi nghiệp năm xưa.

Điều lệ công ty, thỏa thuận đầu tư, thỏa thuận cổ phần...

Tôi đọc từng bản một, mỗi bản đều đọc rất kỹ.

Cho đến khi nhìn thấy một thỏa thuận bổ sung.

Trên thỏa thuận viết: Nếu Thẩm Hoành Viễn hoặc người thân trực hệ của ông x/ác lập qu/an h/ệ hôn nhân với Cố Viễn, thì thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần này tự động mất hiệu lực, cổ phần khôi phục về tỷ lệ phân chia ban đầu.

Đầu óc tôi n/ổ tung.

Vậy nên, nếu tôi không cưới Vũ Tình, cổ phần là của tôi.

Nhưng nếu tôi cưới cô ấy, cổ phần phải trả lại?

Không đúng.

Tôi xem lại thỏa thuận một lần nữa.

"Khôi phục về tỷ lệ phân chia ban đầu", tỷ lệ ban đầu là Thẩm Hoành Viễn 30%, tôi 70%.

Vậy sau khi khôi phục thì sao?

Tôi lật đến phụ lục của thỏa thuận, nhìn thấy một bảng biểu:

Nếu qu/an h/ệ hôn nhân được x/ác lập:

Thẩm Hoành Viễn: 0%

Cố Viễn: 70%

Thẩm Vũ Tình: 30%

Hiểu rồi.

Nếu tôi cưới Vũ Tình, cổ phần của ông Thẩm không phải trả lại cho ông ấy, mà là cho Vũ Tình.

Vậy nên ông Thẩm đã lên kế hoạch ngay từ đầu.

Ông ấy muốn để lại công ty cho con gái.

Nhưng không phải là cho trực tiếp, mà thông qua cách này.

Tại sao?

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.

Tôi mở cửa, thấy ông Thẩm đang đứng ngoài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Triều Ngọc Giai

Chương 9
Mẫu thân cả đời hồ đồ, chẳng phân biệt được tình nghĩa và lợi lộc. Cả đời cam chịu để phụ thân cùng gia tộc của người hút máu, sống một kiếp hèn nhát. Sau này, người tỉnh ngộ. Chỉ đành dùng hai gậy đánh kẻ giả điếc giả câm là phụ thân nằm liệt trên giường thối rữa mà trả nợ. Về sau, người nuôi hai gã nam sủng, sống mấy năm vô cùng khoái lạc. Khi ta xuất giá, người tận tình dạy bảo: "Gả cho ai cũng chớ đánh mất cuốn sổ trong lòng. Chuyện tình cảm nữ tử vốn đã yếu thế, tiền tài quyền lợi lại càng không thể nhường nhịn. Tình nghĩa trả không nổi, thì bắt bọn họ lấy mạng mà đền." Ta ghi nhớ lời mẫu thân, đường đời thuận buồm xuôi gió. Cho đến khi phu quân tự ý đưa quả tẩu của hắn về nhà. Trân châu phương Nam mẫu tộc gửi tới lại nghênh ngang đeo trên đầu ả. Chiếc vòng ngọc mà nữ nhi mong ngóng ngày đêm, cũng trơ trẽn đeo trên cổ tay con gái ả. Phu quân biết rõ là có lỗi với ta. Nhưng lại bắt ta phải rộng lượng. Ta biết, đã đến lúc phải tính sổ rồi.
Báo thù
Cổ trang
Cung Đấu
0
Tinh Linh Chương 6