Cậu ta chỉ muốn tỏ vẻ đại gia trước mặt Lộc Thiến, làm sao ngờ được tôi lại thực sự đòi tiền.

Ánh mắt cậu ta bắt đầu láo liên, ấp úng móc điện thoại ra:

“Chuyện này... tiền của tớ đều nằm trong các khoản đầu tư định kỳ rồi, bây giờ rút ra không có lợi lắm.”

“Hay là tối nay nhé? Đúng rồi, tối về tớ sẽ chuyển cho cậu.”

Tôi gật đầu: “Được, vậy tối nay nhé.”

Tối đến, tôi tắm rửa xong nằm trên giường, mở cái nhóm lớp vốn đã bị tôi chặn từ lâu.

Lộc Thiến đang gửi những tin nhắn thoại dài dằng dặc, khoe khoang về cái cơ sở thẩm mỹ “thần thánh” mà cô ta tìm được.

Bạn học nghèo trong lớp là Võ Khiết gửi một dòng tin nhắn:

【Thiến Thiến, 899 tệ làm đại tu toàn mặt thật sự đáng tin sao?】

【Tớ có tra qua, b/ệnh viện chính quy chỉ tiêm một mũi thôi đã mất mấy nghìn tệ rồi. 899 tệ chắc còn không đủ m/ua th/uốc? Chúng ta có nên cân nhắc lại không?】

Xem ra Võ Khiết đã dốc hết số tiền tiêu vặt tích góp bấy lâu nay nên mới đặc biệt thận trọng.

Lộc Thiến lập tức gửi một loạt biểu tượng cảm xúc kh/inh bỉ:

【@Võ Khiết Không biết thì học hỏi thêm đi, đừng ra đây làm mất mặt.】

【Ngành thẩm mỹ nước sâu lắm, mấy đồng tiền nước muối sinh lý với nhựa, vào tay mấy kẻ buôn b/án vô lương tâm, thay cái bao bì là b/án được mấy vạn tệ rồi!】

【Cơ sở chúng ta đến, chị dâu của cô của anh rể viện trưởng quen bố tớ, người ta là xưởng sản xuất gốc, toàn giá xuất xưởng thôi!】

Lộc Thiến nói xong, các nữ sinh khác trong nhóm cũng hùa theo:

【Vật liệu vốn dĩ là giá rẻ như cho mà, tớ hỏi Đậu Bao rồi.】

【Mấy b/ệnh viện lớn đó chỉ giỏi c/ắt cổ thôi, chỉ có kẻ ngốc mới đi tốn tiền oan.】

【Thiến Thiến có lòng tốt đưa mọi người đi làm đẹp giá rẻ, cậu ở đây gieo rắc sự lo âu làm gì?】

Võ Khiết bị dọa sợ, vội vàng xin lỗi:

【Hóa ra là vậy... cảm ơn Thiến Thiến đã phổ cập kiến thức! Là tớ không hiểu chuyện, xin lỗi nhé!】

Lộc Thiến càng thêm đắc ý, gõ phím đầy mỉa mai:

【Nói đến vô lương tâm, có vài người mới thực sự là vô lương tâm!】

【Tùy tiện tiêm một mũi thôi đã đòi thu 1699 tệ, trong khi xưởng gốc tớ tìm chỉ 899 tệ là làm được đại tu toàn mặt!】

【Mọi người nhìn ra rồi chứ, có kẻ chỉ muốn ki/ếm tiền bất chính từ bạn học thôi.】

【Mà nói đi cũng phải nói lại, công ty thẩm mỹ nhà cô ta năm ngoái còn xảy ra t/ai n/ạn đấy nhỉ?】

Cái gọi là t/ai n/ạn trong miệng cô ta, chẳng qua là năm ngoái có một hot girl mạng vì muốn ăn vạ ki/ếm fame, cố tình bôi th/uốc gây dị ứng lên mặt rồi chạy đến nhà tôi tống tiền.

Kết quả bố tôi trích xuất camera, lại mời cơ quan chức năng thứ ba giám định.

Vụ kiện lên đến tòa án, hot girl đó vì tội tống tiền và xâm phạm danh dự mà bị kết án, giờ vẫn đang ở trong tù làm lao dịch đấy.

Đúng lúc này, Lộc Thiến gọi điện đến.

Giọng cô ta đầy thách thức: “Lý Vận Tình, tin nhắn trong nhóm cậu thấy rồi chứ?”

“Chuyện x/ấu xa nhà cậu tôi đều tra rõ cả rồi. Khuyên cậu biết điều thì mau chuyển tiền cho tôi. Nếu không thì--”

“Nếu không thì sao?” Tôi hỏi.

“Nếu không thì ngày mai tôi dẫn cả lớp đến Cục Quản lý thị trường tố cáo! Còn đăng chuyện nhà cậu lên mạng, cho nhà cậu không bao giờ làm ăn được nữa!”

“Tùy thôi.” Tôi cúp máy.

Tôi nằm trên giường, trong lòng thoáng chút mong chờ.

899 tệ cho một gói đại tu toàn mặt, đám người này cuối cùng sẽ tự biến mình thành yêu m/a q/uỷ quái gì đây?

Sáng sớm hôm sau, tôi đang phụ giúp ở công ty thẩm mỹ nhà mình thì Lộc Thiến dẫn theo một đám con gái đắc ý bước vào.

“Lý Vận Tình, báo cho cậu một tin vui.”

“Hôm qua tôi đã nói chuyện với bác sĩ Trần Đào rồi, anh ấy xem ảnh của cậu và nói cậu x/ấu đến mức không thể c/ứu vãn, là trường hợp dị dạng trăm năm có một.”

“Vì thế anh ấy quyết định miễn phí làm đại tu toàn mặt cho cậu! Chỉ cần cậu phối hợp chụp vài bộ ảnh đối chiếu là được.”

Các nữ sinh bên cạnh cũng hùa theo:

“Thiến Thiến tốt với cậu thế còn gì, chuyện tốt không mất tiền mà được l/ột x/ác thế này mà cô ấy cũng nghĩ đến cậu đấy.”

“Đúng đấy, mau đi theo chúng tôi đi.”

Vừa nói, họ vừa giơ tay định kéo tôi.

Bác sĩ Trần Đào?

Tôi suýt chút nữa bật cười.

Trần Đào là đồ đệ do bố tôi đào tạo, năm ngoái sau khi bảo muốn ra riêng thì tôi không còn tin tức gì về anh ta nữa.

Không ngờ lại là đi mở cơ sở chui.

Tôi bình thản gật đầu: “Được, tôi đi cùng các cậu.”

Xe nhanh chóng dừng lại trong con hẻm nơi cơ sở thẩm mỹ đó tọa lạc.

Lộc Thiến đi đầu, lớn tiếng gọi: “Bác sĩ Trần đâu? Chúng tôi đã hẹn đến làm gói trọn bộ 899 tệ đây!”

Một lát sau, một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng bước nhanh ra.

Chưa đợi Lộc Thiến kịp tiến lên, Trần Đào vừa nhìn thấy tôi ở cuối đám đông, sắc mặt lập tức tái mét.

Anh ta ba bước gộp làm hai lao đến, r/un r/ẩy khom lưng:

“Đại tiểu thư... cô, sao cô lại đến đây ạ?”

Đại tiểu thư?

Nụ cười của Lộc Thiến cứng đờ trên mặt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0