“Kết quả giám định âm thanh đã có rồi.”

Cảnh sát Lục gập máy tính bảng lại, gương mặt không hề d/ao động.

“Tỷ lệ đối chiếu vân giọng nói trùng khớp 99.7%.”

“Bùi Th/ù, cô bị tình nghi phạm tội “Hỗ trợ các hoạt động phạm tội trên mạng thông tin”, cùng với tội danh đồng phạm l/ừa đ/ảo.”

“Căn cứ pháp luật, hiện tại áp dụng biện pháp cưỡ/ng ch/ế hình sự đối với cô.”

Bùi Th/ù hoàn toàn sụp đổ.

Cô ta tụt khỏi ghế, quỳ rạp dưới đất lắc đầu đi/ên cuồ/ng:

“Tôi chỉ muốn ki/ếm chút tiền... tôi thật sự không biết sẽ thành ra thế này... tôi không muốn vào tù... tôi không muốn vào tù mà!”

Tiếng khóc truyền ra tận hành lang.

Chiều hôm đó, bức ảnh “Tổng đại lý khu vực trường học” bị c/òng tay dẫn lên xe cảnh sát lan truyền khắp cả nhóm lớp.

Ngày thứ hai sau khi Bùi Th/ù bị tạm giam hình sự, mẹ cô ta là Lưu Lan Chi đã đến.

Bà ấy trực tiếp đến đồn công an đầu thú.

Lúc Thẩm D/ao nhắn tin kể chuyện này cho tôi, tôi sững người.

“Đầu thú? Mẹ cô ta đầu thú cái gì chứ?”

“Cậu đoán xem khi Bùi Th/ù chuyển ba mươi tám nghìn vào tài khoản mẹ cô ta, mẹ cô ta đã nói gì?”

Thẩm D/ao quăng sang một ảnh chụp màn hình--là bản tóm tắt thông báo từ đồn công an, được truyền ra từ nhóm nội bộ của trường.

Hóa ra, khi Bùi Th/ù chuyển ba mươi tám nghìn cho mẹ, mẹ cô ta đã truy hỏi nguồn gốc số tiền đó từ đâu.

Bùi Th/ù nhẹ giọng nói đó là tiền lương thực tập.

Mẹ cô ta tin.

Nhưng ngày hôm sau, Bùi Th/ù lại gọi điện về nhà, bảo mẹ cũng gửi ảnh căn cước công dân và số thẻ ngân hàng sang--

“Công ty cần làm hồ sơ thân nhân, có phúc lợi.”

Cô ta kể cả mẹ đẻ mình, cũng kéo vào cái “kênh x/ác thực gia đình” đó.

Ba ngày sau, tài khoản ngân hàng của Lưu Lan Chi bị chuyển đi tám mươi sáu nghìn tệ.

Một cô lao công ở căng tin trường cấp ba huyện lỵ, tiền tiết kiệm của năm năm.

Không còn lại một xu.

Sau khi nhận được cuộc gọi đòi n/ợ, bà lập tức chạy đến trường trong đêm, mới biết con gái mình đã bị bắt rồi.

Tại đồn công an, cảnh sát Lục kể toàn bộ sự việc cho bà nghe.

Lưu Lan Chi ngồi trên chiếc ghế sắt đó, bất động nghe hết tất cả những lời này.

Bà móc từ trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng nhàu nát, đặt lên bàn.

“Đồng chí công an, con gái tôi chuyển cho tôi ba mươi tám nghìn bốn trăm tệ, tôi không động đến một xu nào. Đây là tiền bất chính, tôi đến để hoàn trả.”

Rồi bà nói tiếp câu thứ hai.

“Nó lừa giấy tờ của tôi để làm cái nền tảng gì đó, tôi cũng muốn báo án. Tôi muốn kiện nó.”

Cảnh sát Lục sững người.

“Bà... muốn kiện chính con gái ruột của mình ư?”

Khoé mắt Lưu Lan Chi cuối cùng cũng đỏ hoe.

“Nó hại bạn bè chưa đủ, còn hại cả tôi, người làm mẹ nó.

Con nhà người ta thì tôi không quản được, nhưng con gái ruột tôi, làm chuyện mất còn hơn cả loài s/úc si/nh này--nên vào tù thì cho nó vào tù.”

Tôi im lặng rất lâu.

Lời khai của chính mẹ đẻ cô ta đã triệt để khẳng định việc cô ta lợi dụng người nhà để trục lợi.

Mức án tăng nặng.

Một tháng sau, vụ án có thông báo cuối cùng.

Băng nhóm l/ừa đ/ảo của Vương ca bị triệt phá toàn bộ tại một thành phố thuộc tỉnh lân cận, tổng số tiền liên quan là một trăm hai mươi triệu tệ, nạn nhân trải rộng các trường đại học ở sáu tỉnh, tổng cộng hơn ba nghìn người.

Gần một trăm bộ dữ liệu trường chúng tôi, là đợt cuối cùng của chúng.

Bùi Th/ù bị phê chuẩn bắt giữ chính thức.

Tội danh: Hỗ trợ các hoạt động phạm tội trên mạng thông tin, đồng phạm l/ừa đ/ảo.

Án tổng hợp, toà án kết án bốn năm sáu tháng tù.

Một bản hồ sơ phạm nhân mãn hạn sẽ đi theo cô ta suốt đời.

Ngày tuyên án, tôi không đến.

Là Thẩm D/ao kể lại cho tôi sau.

Cô ấy nói lúc phần biện hộ cuối cùng tại toà, Bùi Th/ù đã nói một câu:

“Nếu lúc đầu tôi đừng có chê tám nghìn tệ ít, thì phải chăng tất cả đã không xảy ra?”

Ba ngày sau khi bản án được tuyên, mẹ của Bùi Th/ù lại đến trường thêm một lần nữa.

Lần này, bà không phải đến tìm đồn công an, mà là đến tìm tôi.

Sau khi tan làm, tôi ghé cửa hàng tiện lợi dưới toà nhà công ty m/ua nước, vừa đẩy cửa ra thì đã nhìn thấy bà.

Bà g/ầy đi nhiều hơn lần trước, tóc bạc đi rất nhiều.

Trong tay bà nắm ch/ặt một chiếc túi ni lông.

“Chu Vũ.”

Giọng bà khàn đặc.

Tôi đứng lại.

“Cô có chuyện gì ạ?”

Lưu Lan Chi từ trong chiếc túi ni lông lấy ra một phong thư, đưa về phía trước mặt tôi.

“Đây là... Tiểu Bùi viết trong trong đó. Nó bảo tôi chuyển cho cháu.”

Tôi không đưa tay ra nhận.

“Cô ơi, cháu với cô ta không có gì để nói với nhau nữa rồi.”

Bàn tay Lưu Lan Chi khựng lại giữa không trung.

Bà không ép buộc, chậm rãi thu phong thư lại.

Sau vài giây im lặng, bà cất tiếng:

“Tôi không đến để xin cháu tha thứ cho nó. Những chuyện nó đã làm... không đáng được tha thứ.”

“Tôi chỉ muốn đến nói với cháu một câu--xin lỗi.”

Làm mẹ mà không dạy dỗ được con, để cháu phải chịu ủy khuất rồi.”

Bà cúi người chào tôi một góc chín mươi độ.

Người cúi rất thấp, rất chậm.

Tôi lùi lại nửa bước.

“Cô ơi, không cần phải như vậy đâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm