“Cô đang ra lệnh cho tôi đấy à?”
Cố Từ nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như muốn phun ra lửa.
“Thẩm Thính Vãn, cô đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!”
“Dự án này là trọng tâm nửa cuối năm của công ty, nếu mà hỏng, cô có gánh nổi trách nhiệm này không?”
“Bây giờ cô lấy bảng báo giá ra ngay lập tức, tôi có thể không truy c/ứu việc cô giấu giếm tài liệu.”
“Nếu không, tôi không chỉ đuổi việc cô, mà còn phong sát cô trên toàn ngành!”
Tôi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt từng khiến tôi thấy vô cùng đẹp trai đó.
Giờ đây chỉ thấy mặt mày đáng gh/ét.
“Cố Từ, anh quên rồi sao?”
“Dự án này, vốn dĩ là của tôi.”
“Là anh cư/ớp lấy nó, đem tặng cho cô vợ bé nhỏ của anh.”
“Bây giờ các người làm hỏng chuyện, lại chạy đến đe dọa tôi?”
“Anh thực sự tưởng tôi là quả hồng mềm, muốn nắn bóp thế nào thì nắn sao?”
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ một.
“Bảng báo giá, không có.”
“Cho dù có, tôi cũng không đời nào đưa cho anh.”
“Có bản lĩnh thì tự đi mà tính lại từ đầu.”
Cố Từ tức đến run người, hắn giơ tay lên, dường như muốn đá/nh tôi.
Tôi lạnh lùng nhìn hắn.
“Anh thử động vào tôi xem.”
“Trong kho này có camera giám sát đấy.”
Tay Cố Từ khựng lại giữa không trung, cuối cùng vẫn lủi thủi hạ xuống.
Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi.
“Thẩm Thính Vãn, cô được lắm.”
“Cô cứ đợi đấy!”
Hắn quay người sải bước rời khỏi kho, bóng lưng lộ rõ vẻ chật vật vì gi/ận quá mất khôn.
Tôi nhìn theo bóng lưng hắn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Chuyện mới chỉ bắt đầu thôi.
Ngày hôm sau, cả công ty bùng n/ổ.
Bởi vì phía tổng giám đốc Lý đã chính thức gửi email yêu cầu chấm dứt hợp tác.
Lý do là: Người phụ trách dự án của truyền thông Kinh Hải không chuyên nghiệp, thái độ làm việc qua loa, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh thương hiệu.
Dự án này trị giá 30 triệu, là hợp đồng lớn nhất năm nay của công ty.
Giờ bị hỏng, đến cả tổng giám đốc cũng bị kinh động.
Mười giờ sáng, từ phòng tổng giám đốc truyền ra những tiếng quát tháo gi/ận dữ.
Cố Từ và Tô Mạn bị gọi vào trong, bị m/ắng suốt nửa tiếng đồng hồ.
Khi bước ra, mắt Tô Mạn sưng húp như quả óc chó, còn sắc mặt Cố Từ thì âm trầm đến mức như muốn nhỏ ra nước.
Tôi đang ngồi trong kho sắp xếp tài liệu thì cửa lại bị đẩy ra.
Lần này người đến không chỉ có Cố Từ và Tô Mạn, mà còn có cả chị Vương - trưởng phòng nhân sự.
Chị Vương cầm một tệp hồ sơ trên tay, sắc mặt nghiêm trọng.
“Thẩm Thính Vãn, cô bị nghi ngờ cố ý tiêu hủy tài liệu quan trọng của công ty, khiến công ty chịu tổn thất kinh tế nghiêm trọng.”
“Hiện tại công ty quyết định, lập tức chấm dứt hợp đồng thực tập của cô.”
“Hơn nữa, công ty bảo lưu quyền truy c/ứu trách nhiệm pháp lý đối với cô.”
Chị ta đ/ập mạnh tờ thông báo chấm dứt hợp đồng lên bàn.
Cố Từ đứng sau lưng chị Vương, ánh mắt lộ vẻ đắc ý đầy nham hiểm.
“Thẩm Thính Vãn, đây chính là cái kết cho việc đối đầu với tôi.”
Tô Mạn nấp sau lưng Cố Từ, rụt rè lên tiếng.
“Chị Thính Vãn, nếu bây giờ chị giao bảng báo giá ra, rồi đi xin lỗi tổng giám đốc Lý.”
“Biết đâu công ty còn giơ cao đá/nh khẽ, không kiện chị.”
Tôi nhìn ba người này, không nhịn được mà vỗ tay.
“Đặc sắc, quả thực rất đặc sắc.”
“Tự mình làm hỏng dự án, rồi tìm một thực tập sinh ra để đổ vỏ.”
“Trưởng phòng Cố, chiêu tráo đổi khái niệm này của anh, chơi thật là điệu nghệ.”
Chị Vương nhíu mày, giọng điệu nghiêm khắc.
“Thẩm Thính Vãn, cô bớt ngụy biện ở đây đi!”
“Trưởng phòng Cố và Tô Mạn đã trình bày rõ tình hình rồi.”
“Là cô bất mãn trong lòng, cố ý rút bảng báo giá cốt lõi ra khi bàn giao tài liệu.”
“Chính vì thế mới dẫn đến dự án thất bại.”
“Loại nhân viên nhân phẩm bại hoại như cô, công ty chúng tôi tuyệt đối không thể giữ lại!”
Tôi cười lạnh một tiếng, cầm tờ thông báo chấm dứt hợp đồng trên bàn lên.
“Chị Vương, chị là trưởng phòng nhân sự, làm việc phải có chứng cứ.”
“Họ nói tôi rút bảng báo giá ra, chứng cứ đâu?”
Cố Từ lập tức nhảy bổ ra.
“Chứng cứ? Trên danh mục bàn giao ghi rõ ràng là có bảng báo giá, nhưng trong tệp tài liệu Mạn Mạn nhận được lại không có!”
“Không phải cô lấy thì còn ai vào đây nữa?”
Tôi thong thả lấy từ trong ngăn kéo ra một tệp hồ sơ, lắc lắc trước mặt họ.
“Trưởng phòng Cố, anh có phải quên rồi không, danh mục bàn giao luôn có hai bản.”
“Bản của tôi đây, ghi rõ ràng là bảng báo giá vì đang trong quá trình kiểm duyệt nên không nằm trong tệp tài liệu bàn giao lần này.”
“Hơn nữa, trên đó còn có chữ ký tay của anh, Cố Từ.”
Tôi đ/ập tờ danh mục bàn giao đó lên bàn.
Sắc mặt Cố Từ lập tức trở nên trắng bệch.
Hắn lao tới định cư/ớp lấy danh mục đó.
Tôi nhanh tay thu lại, lạnh lùng nhìn hắn.
“Sao? Định cư/ớp chứng cứ để tiêu hủy à?”