Mặc kệ Lý Niệm Niệm gào khóc thảm thiết ngoài cửa, tôi cũng không thèm đoái hoài.
Nực cười, tôi h/ủy ho/ại hôn lễ của cô ta ư?
Kiếp trước cô ta h/ủy ho/ại cả gia đình tôi sao không thấy nhắc đến?
Lần tiếp theo nhìn thấy Lý Niệm Niệm là nửa năm sau.
Tại khu vực xem mắt ở công viên thành phố, Lý Niệm Niệm đang cầm một tấm biển để tìm chồng.
Yêu cầu tuyển chồng là: “Ưu tiên người địa phương có nhà có xe, thu nhập hàng năm 1 triệu tệ, có thể giải quyết dứt điểm cuộc khủng hoảng n/ợ nần 5 triệu tệ cho cô ta.”
Thế nhưng, dưới cái nắng gay gắt, cô ta cầm tấm biển đứng cả ngày trời mà chẳng ai buồn ngó ngàng tới.
Một bà dì bên cạnh lầm bầm: “Con bé này, bị ảo tưởng rồi à, người tốt nào lại bỏ ra 5 triệu tệ để rước một người đã qua một đời chồng về nhà chứ.”
Suốt một tháng liên tiếp, Lý Niệm Niệm không hề có lấy một người hỏi han, mọi người chỉ coi cô ta như một kẻ đi/ên.
Sau đó nữa, Lý Niệm Niệm hoàn toàn biến mất.
Có người nói cô ta đi làm công việc nh.ạy cả.m để ki/ếm tiền, cũng có người nói cô ta đã phát đi/ên.
Tóm lại, không còn bất kỳ tin tức nào về Lý Niệm Niệm nữa.