Trong này chứa đựng mẻ hạt giống lương thực biến dị cuối cùng mà ta đã dùng tinh huyết bản mệnh để nuôi dưỡng.

Trường Môn cung thì Trường Môn cung vậy, ít nhất nơi đó thanh tịnh, thích hợp để trồng trọt.

Trường Môn cung là góc hẻo lánh nhất trong hậu cung.

Quanh năm không thấy ánh mặt trời, cỏ dại trong sân mọc còn cao hơn cả đầu người.

Việc đầu tiên ta làm khi đến đây là chạy ra vườn sau, nhổ sạch cỏ dại, dùng tay từng chút một đào xới lớp đất khô cứng.

Thời tiết ngày càng oi bức.

Đã hai tháng không có lấy một giọt mưa, mực nước trong giếng đã tụt xuống một nửa.

Trong không khí tràn ngập mùi đất tanh nồng đầy khô nóng, đây là dấu hiệu tuyệt đối báo hiệu sau đại hạn ắt có đại nạn châu chấu.

Thời gian còn lại cho ta, nhiều nhất là mười ngày.

Ta cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt m/áu đỏ thẫm xuống chậu nước.

Sau đó cẩn thận ngâm những hạt giống trong túi vải xám vào đó.

Huyết mạch Thần Nông đang sôi sục.

Những hạt giống này nhất định phải nảy mầm, trổ bông, kết trái trong vòng mười ngày, mới có thể giữ được mạng sống trong kiếp nạn sắp tới.

Còn bên ngoài bức tường kia, Tô Cảnh Văn đang cầm lông gà làm lệnh tiễn, quấy nhiễu hậu cung đến long trời lở đất.

Khi Tiểu Ấn Tử lén lút nhét lương khô cho ta qua lỗ chó, nó vừa khóc vừa mô tả thảm trạng bên ngoài.

“Đáp ứng, người không biết Thần phi đi/ên cuồ/ng đến mức nào đâu ạ.”

“Ả chê bai cơm nước ở Ngự thiện phòng không đủ phô trương, ép các vị nương nương phải giao ra cả của hồi môn và trang sức tận đáy hòm.”

“Nói là để chia sẻ lo âu với Hoàng thượng, thực chất đều bị ả mang ra ngoài m/ua sắm sơn hào hải vị rồi.”

“Ả còn c/ắt cả phần tiêu chuẩn của Trường Môn cung chúng ta, cái bánh bao cứng ngắc này là nô tài phải tranh giành từ miệng chó mà ra......”

Ta nhai miếng lương khô cứng đến ê răng, ngay cả nước cũng không dám uống nhiều.

Tô Cảnh Văn đây là đang tự tìm đường ch*t.

Năm đại hạn, dân gian sớm đã có mầm mống tai ương.

Ả lúc này lại ra sức vơ vét mỡ dân, chỉ khiến quốc khố trống rỗng nhanh hơn, oán khí của dân chúng tích tụ càng sâu hơn.

Nhưng ta lúc này không bận tâm đến những thứ đó.

Toàn bộ tinh lực của ta đều dồn vào hầm đất rộng một trượng vuông ở vườn sau.

Để che mắt thiên hạ, ta trồng vài cây cải trắng bình thường ở ngoài sân.

Còn giống khoai lang biến dị thực sự thì ta trồng sâu dưới hầm đất bỏ hoang.

Trưa ngày thứ năm, cửa Trường Môn cung bị người ta đ/á văng.

Tô Cảnh Văn dẫn theo một đám người hùng hổ xông vào.

Ả mặc một bộ cung trang gấm vân màu đỏ thẫm, trên đầu cắm đầy trâm vàng, lắc lư đến mức khiến người ta hoa mắt.

“Chà, bổn cung cứ tưởng là ai, hóa ra là Khương Đáp ứng của chúng ta.”

Ả bịt mũi, kh/inh khỉnh đá/nh giá xung quanh.

“Sao vẫn chưa ch*t đói à? Xem ra cơm nước ở lãnh cung này vẫn còn quá tốt rồi.”

Ả liếc mắt một cái đã nhìn thấy mấy cây cải trắng ta trồng trong sân.

Tuy vì thiếu nước mà héo rũ, nhưng giữa đám cỏ dại khô vàng đầy sân thì vẫn rất nổi bật.

Tô Cảnh Văn cười lạnh một tiếng, bước tới, nhấc chân, dùng đế giày nghiền mạnh lên tim cải.

“Xươ/ng cốt tiện nhân thì vẫn là tiện nhân, đã rơi vào nông nỗi này rồi mà còn muốn trồng trọt để lật mình sao?”

Ả vung tay, đám thái giám phía sau lập tức xách vài thùng nước sôi sùng sục bước lên.

“Dội xuống cho bổn cung! Một cọng cỏ cũng không được để lại cho ả!”

Nước sôi sùng sục dội xuống đất, bốc lên hơi nước trắng xóa.

Mấy cây cải trắng lập tức bị luộc chín nhừ, tỏa ra một mùi khét lẹt khó ngửi.

“Khương Hòa Yến, ngươi nghe cho kỹ đây.”

Tô Cảnh Văn bước tới trước mặt ta, nhìn xuống ta đầy cao ngạo.

“Hoàng thượng đã hạ chỉ, ba ngày sau sẽ tổ chức Bách Hoa Yến tại Thái Dịch trì, chúc mừng bổn cung được tấn phong Hoàng quý phi.”

“Đến lúc đó, ngươi phải rót trà rót nước, hầu hạ bàn tiệc cho bổn cung.”

“Bổn cung muốn cho cả thiên hạ nhìn xem, đắc tội với bổn cung sẽ có kết cục ra sao!”

Ả cười lớn rồi nghênh ngang bỏ đi.

Ta đứng tại chỗ, nhìn bãi chiến trường ngổn ngang, khóe môi khẽ nhếch một đường cong lạnh lẽo.

Nhổ đi, tưới nước sôi đi.

Ngươi tưởng đã h/ủy ho/ại toàn bộ tâm huyết của ta sao?

Đó chẳng qua chỉ là nghi binh mà thôi.

Ba ngày sau, Bách Hoa Yến, nhất định sẽ vô cùng đặc sắc.

Đợi đêm khuya thanh vắng, ta lật ván giường, men theo thang leo xuống hầm đất.

Trong không gian u tối, tỏa ra ánh sáng xanh lục nhạt.

Dây khoai lang biến dị đã bò kín cả hầm, những củ to bằng nắm tay đội lớp đất lên thành từng đường nứt nẻ.

Chỉ cần thêm ba ngày nữa là có thể chín hoàn toàn.

Ba ngày sau, tại Thái Dịch trì.

Độ xa hoa của Bách Hoa Yến vượt xa sức tưởng tượng của tất cả mọi người.

Trong năm đại hạn mà ngay cả bách tính cũng sắp không có nước uống, vậy mà bên bờ Thái Dịch trì lại dùng lụa là kết đầy các loại hoa giả.

đ/á lạnh tỏa ra hơi mát trong đỉnh đồng, trên bàn bày đầy kỳ trân dị thú vơ vét từ khắp nơi.

Mỡ cừu nướng nhỏ giọt xuống than hồng xèo xèo, canh ngọt nấu từ huyết yến thượng hạng tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Ta mặc y phục cung nữ bằng vải thô, bưng khay, đứng cạnh chỗ ngồi của Tô Cảnh Văn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm