Dưới khán đài vang lên một tràng pháo tay. Lưu Mỹ Quyên đứng thẳng lưng ở bên dưới, vẻ mặt đầy tự hào.

“Nhưng mà!” cô bạn thân nhấn mạnh giọng, ánh mắt lướt qua phía tôi như có như không, “trên con đường trưởng thành, cậu ấy cũng từng gặp phải một vài… ừm, một vài sự ‘giúp đỡ’ có ý đồ khác. Có những người ấy mà, mang danh nghĩa tài trợ, thực chất là muốn kiểm soát cậu, b/ắt c/óc cuộc đời cậu, khiến cậu mãi mãi phải ghi nhớ ân tình của họ, sống dưới cái bóng của họ.”

“May mà Lộ Lộ của chúng ta tỉnh táo, đ/ộc lập, dũng cảm bước ra khỏi đó, tìm được hạnh phúc của riêng mình! Hãy cùng vỗ tay cho sự đ/ộc lập và dũng cảm của cậu ấy nào!”

Tiếng vỗ tay lại vang lên, nhiệt liệt hơn lúc nãy một chút. Ánh mắt của nhiều người mang theo sự dò xét, tò mò, thậm chí là một tia kh/inh bỉ, đổ dồn lên hàng ghế cuối cùng, lên người tôi.

Những người ngồi cùng bàn cũng bắt đầu thì thầm to nhỏ, ánh mắt nhìn tôi đã thay đổi hoàn toàn. Tôi cầm chén trà trước mặt, khẽ nhấp một ngụm. Nước trà hơi nguội, mang theo vị chát.

Hóa ra, mười năm “có ý đồ khác” của tôi, chính là vào ngày hôm nay, bị cô ta dùng làm bước đệm để tôn vinh sự “đ/ộc lập dũng cảm” của bản thân.

Quả là một kịch bản đặc sắc.

Trên sân khấu, Từ Lộ đúng lúc lộ ra vẻ mặt kiên cường lại hơi chút bi thương, nắm ch/ặt tay Chu Hạo. Chu Hạo thì xót xa ôm lấy vai cô ta, nhìn về phía tôi, ánh mắt lộ rõ sự khó chịu và soi mói.

Lưu Mỹ Quyên lại càng trừng mắt nhìn tôi một cái thật sắc, như thể đang trách tôi “không biết điều”, làm hỏng không khí hôn lễ.

Phần phát biểu kết thúc, MC tuyên bố bắt đầu tiệc cưới, cô dâu chú rể thay trang phục rồi xuống mời rư/ợu.

Từng món ăn tinh xảo được dọn lên, nhưng tôi chẳng có chút khẩu vị nào.

Phần mời rư/ợu diễn ra rất nhanh, cặp đôi mới cưới được vây quanh, bắt đầu từ bàn chính, lần lượt mời từng bàn một, đón nhận những lời tán tụng và chúc phúc.

Cuối cùng, họ cũng đến được bàn của tôi – bàn ở hàng cuối cùng, góc khuất nhất này.

Sự náo nhiệt và ồn ào dường như chỉ khi họ đến, mới ghé thăm cái góc bị lãng quên này một cách ngắn ngủi.

Những người cùng bàn vội vàng đứng dậy, trên mặt chất đầy nụ cười lấy lòng, nói những lời cát tường. Từ Lộ khoác tay Chu Hạo, trên mặt vẫn treo nụ cười cô dâu không chút tì vết, nhưng khi ánh mắt dừng lại trên người tôi, ý cười đó không hề chạm đến đáy mắt.

Lưu Mỹ Quyên đi theo bên cạnh, nhanh nhảu lên tiếng trước, giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để những người ở bàn này và các bàn xung quanh nghe thấy: “Này, Lộ Lộ, Chu Hạo, đây là dì Lâm của con, một người… một người họ hàng già của nhà chúng ta, từ xa xôi lặn lội tới đây, không dễ dàng gì. Nào, mời dì Lâm một ly.”

Bà ta nhấn mạnh ba chữ “họ hàng già” một cách đặc biệt.

Từ Lộ mỉm cười, lấy một ly nước trái cây từ khay của phù dâu – đúng vậy, cái họ đưa cho tôi là nước trái cây, trong khi họ mời người khác đều là rư/ợu vang hoặc sâm-panh.

Cô ta đi đến trước mặt tôi, hơi ngẩng cằm, dùng giọng nói trong trẻo, ngọt ngào nhưng lại mang theo một tia lạnh lẽo khó nhận ra, nói với tôi – không, cô ta nhân tiện lấy luôn micro từ tay người MC vừa đi tới định nói gì đó.

Thế là, giọng nói ngọt ngào và rõ ràng của cô ta, thông qua micro, lan truyền khắp sảnh tiệc vốn đã hơi ồn ào.

“Dì Lâm.”

Cả khán phòng bỗng chốc yên tĩnh hẳn lại, nhiều người đều nhìn sang, tò mò xem chuyện gì đang xảy ra ở hàng ghế cuối cùng.

“Cảm ơn dì hôm nay đã có thể đến, tham dự hôn lễ của con và Chu Hạo.” Cô ta cười, nhưng trong ánh mắt không có lấy một chút hơi ấm.

“Biết dì thường ngày… không quen với những dịp như thế này, nên con đã đặc biệt chuẩn bị nước trái cây cho dì.”

Cô ta lắc lắc ly rư/ợu vang trong tay, rồi ra hiệu về phía ly nước cam đã đưa cho tôi.

“Dì cứ ngồi đây, ăn uống cho ngon nhé.”

Sau đó, cô ta hơi nghiêng người, dùng micro đối diện với toàn thể khách khứa, dùng giọng điệu hơi chút áy náy và bất lực, thực chất lại đầy vẻ ưu việt, giải thích:

“Đây là một người dì họ hàng xa của nhà con, người rất nhiệt tình, trước đây không ít lần ‘quan tâm’ con.”

Hai chữ “quan tâm”, cô ta nói đầy ẩn ý.

“Hôm nay vị trí sắp xếp không được chu đáo lắm, để dì Lâm phải ngồi phía sau rồi. Chủ yếu là phía trước đều ngồi kín cả, toàn là đối tác quan trọng trong công việc của Chu Hạo và các bậc trưởng bối gần gũi trong nhà, thực sự không thể xoay xở được.”

Cô ta dừng lại một chút, ánh mắt quét qua toàn trường, cuối cùng dừng lại trên mặt tôi, nụ cười vẫn hoàn hảo như cũ, giọng nói qua micro lọt thẳng vào tai mỗi người:

“Dì Lâm, chỗ ngồi của dì ở đằng kia, hàng ghế cuối cùng, dành riêng cho… những người họ hàng xa. Dì đừng để bụng nhé.”

Trong khoảnh khắc, cả khán phòng im phăng phắc.

Tất cả ánh mắt, tò mò, dò xét, xem kịch hay, đồng cảm, kh/inh bỉ… đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Đổ dồn vào người phụ nữ mặc váy xám, ngồi ở hàng ghế cuối cùng, bị cô dâu công khai “sắp xếp” chỗ ngồi bằng micro, đặc biệt nhấn mạnh là “họ hàng xa”, một người trông hoàn toàn lạc quẻ này.

Trên mặt Lưu Mỹ Quyên thoáng qua vẻ đắc ý, rồi lập tức làm ra vẻ khó xử: “Ôi chao, con bé này, sao lại nói chuyện như thế, dì Lâm sẽ không để bụng đâu, phải không dì Lâm?”

Bố của Từ Lộ, ông Từ Kiến Quốc, xoa xoa tay, đứng phía sau đầy lúng túng, không dám nhìn tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Triều Ngọc Giai

Chương 9
Mẫu thân cả đời hồ đồ, chẳng phân biệt được tình nghĩa và lợi lộc. Cả đời cam chịu để phụ thân cùng gia tộc của người hút máu, sống một kiếp hèn nhát. Sau này, người tỉnh ngộ. Chỉ đành dùng hai gậy đánh kẻ giả điếc giả câm là phụ thân nằm liệt trên giường thối rữa mà trả nợ. Về sau, người nuôi hai gã nam sủng, sống mấy năm vô cùng khoái lạc. Khi ta xuất giá, người tận tình dạy bảo: "Gả cho ai cũng chớ đánh mất cuốn sổ trong lòng. Chuyện tình cảm nữ tử vốn đã yếu thế, tiền tài quyền lợi lại càng không thể nhường nhịn. Tình nghĩa trả không nổi, thì bắt bọn họ lấy mạng mà đền." Ta ghi nhớ lời mẫu thân, đường đời thuận buồm xuôi gió. Cho đến khi phu quân tự ý đưa quả tẩu của hắn về nhà. Trân châu phương Nam mẫu tộc gửi tới lại nghênh ngang đeo trên đầu ả. Chiếc vòng ngọc mà nữ nhi mong ngóng ngày đêm, cũng trơ trẽn đeo trên cổ tay con gái ả. Phu quân biết rõ là có lỗi với ta. Nhưng lại bắt ta phải rộng lượng. Ta biết, đã đến lúc phải tính sổ rồi.
Báo thù
Cổ trang
Cung Đấu
0
Tinh Linh Chương 6