Thấy tình hình mất kiểm soát, lớp trưởng Giang Nhất Nam vội vàng đứng ra giảng hòa.

“Gia Thành, chúng tôi không hề b/ắt n/ạt Kiều Kiều, vừa rồi chúng tôi chỉ nói với cô ấy về quy tắc mỗi người gọi một món của những buổi tụ tập trước đây, ngoài ra chúng tôi không nói gì cả.”

“Giai Vân cũng không phải như cậu nghĩ đâu, những lời này của cậu thực sự hơi quá rồi.”

Sắc mặt Cố Gia Thành vẫn lạnh tanh, Giang Nhất Nam thấy tình hình không ổn nên vội nói tiếp.

“Chúng tôi đều biết Kiều Kiều đang nghĩ cho mọi người, chúng tôi cũng rất cảm kích. Hay là thế này đi, hôm nay chúng ta phá lệ, gọi thêm vài món nữa nhé?”

“Vì đây là lần đầu Kiều Kiều tụ tập cùng chúng ta, vậy những món còn lại cứ để Kiều Kiều gọi đi. Muốn gọi bao nhiêu thì gọi, muốn gọi gì thì gọi, tối nay mọi người cứ thoải mái một lần, ăn uống thả ga được không?”

Nhờ có lời này của cậu ấy, tình hình mới được kiểm soát.

Nhưng trong lòng tôi vẫn thấy không thoải mái chút nào. Dù sao tôi cũng đã đến rồi, bây giờ mà phản đối thì chỉ làm tình hình thêm tồi tệ hơn thôi.

Lùi một bước trời cao biển rộng, tôi nhịn.

Lâm Tuyết Kiều lật thực đơn, một lát sau, cô ta ngẩng đầu nhìn tôi.

“Giai Vân, mình thực sự có thể gọi thêm vài món chứ? Cậu sẽ không ý kiến gì chứ?”

Trong bàn có bao nhiêu người cô ta không hỏi, lại chỉ hỏi mỗi mình tôi, nét mặt còn tỏ ra dè dặt, cứ như thể tôi là người ngăn cản không cho cô ta gọi vậy.

Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, tôi nhếch môi, gật đầu.

“Ừ, cậu cứ tự nhiên.”

Cô ta trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt đang cau có cũng nở nụ cười.

“Được rồi, thế thì mình yên tâm gọi món nhé.”

Chúng tôi không ai xem thực đơn cuối cùng, cho đến khi đồ ăn được đưa lên, tôi mới biết mấy món cô ta gọi toàn là những món hải sản cao cấp nhất của nhà hàng này!

Giá trung bình hơn bốn nghìn tệ một món!

Món đắt nhất là súp hải sâm hầm, lên tới tám nghìn tệ!

Sau khi dọn món xong, tôi vừa định cầm đũa thì Lâm Tuyết Kiều đột ngột lên tiếng.

“Mình thấy tối nay mọi người chưa gọi đồ uống, khó khăn lắm mới tụ tập được một lần, không uống chút gì thì sao được? Hay là chúng ta gọi vài chai rư/ợu nhé?”

Trước đây, thi thoảng chúng tôi cũng gọi rư/ợu, nhưng thường chỉ là vào tối thứ Sáu hoặc thứ Bảy. Vào ngày thứ Tư như hôm nay, chúng tôi thường không uống rư/ợu vì ngày mai còn phải đi làm, ai cũng sợ uống nhiều ảnh hưởng đến công việc.

Thế nhưng Lâm Tuyết Kiều đã đề xuất như vậy, nhớ lại cảnh lúc gọi món, tôi không lên tiếng nữa.

Mọi người cũng im lặng, cuối cùng lại là Cố Gia Thành lên tiếng phụ họa.

“Gọi đi chứ, Kiều Kiều nói đúng đấy, khó khăn lắm mới tụ tập, kiểu gì cũng phải uống vài chén chứ nhỉ?”

Có anh ta mở lời, những người khác cũng gật đầu lia lịa.

Chỉ có tôi là không nói câu nào.

Tôi vốn dĩ không uống được rư/ợu, cũng không ăn được hải sản, chuyện đó ai cũng biết.

Những buổi tiệc trước, phần tiền rư/ợu và hải sản họ đều không bắt tôi chia đều, nên ý kiến của tôi thực ra cũng không quan trọng.

Sau khi rư/ợu được mang lên, cuối cùng mọi người cũng bắt đầu ăn uống. Tôi tự mình ăn phần của mình, còn họ thì cụng ly chén chú chén anh, không khí vô cùng sôi nổi.

Nhiều năm không gặp, tửu lượng của Lâm Tuyết Kiều vẫn như xưa.

Một vòng cụng ly, cô ta đã khiến đám đàn ông này tâm phục khẩu phục.

Không biết là vô tình hay cố ý, từ lúc bắt đầu ăn, cô ta rất ít khi giao tiếp với tôi, như thể đang cố tình cô lập tôi vậy.

Thỉnh thoảng cô ta liếc nhìn tôi, ánh mắt đầy khiêu khích và đắc ý, như muốn nói: “Nhìn xem, mình mới là tâm điểm của mọi người”, tôi cũng chẳng thèm bận tâm.

Cuối cùng khi thanh toán, cô ta nói sẽ bao thầu, chia đầu người AA, mỗi người 3.800 tệ. Mọi người cũng chẳng thấy có vấn đề gì, không một ai đề cập đến việc tôi không cần trả tiền rư/ợu và hải sản.

Vì thế, khi họ chuyển khoản, tôi chụp lại hóa đơn và chỉ chuyển 500 tệ.

Việc Lâm Tuyết Kiều mất bình tĩnh là điều nằm trong dự đoán.

Tôi mỉm cười nhìn cô ta.

“Ý tôi là sao hả?”

“Bữa ăn này rư/ợu và hải sản tôi không đụng vào một chút nào, phần đồ ăn bình thường chỉ chiếm 6.000 tệ, tôi chỉ trả phần tôi đáng phải trả, có gì không đúng sao?”

Cô ta sững người trong giây lát, rồi lộ vẻ kinh ngạc.

“Chỉ trả phần cậu đáng phải trả? Thẩm Giai Vân, sao cậu có thể ích kỷ như thế? Bữa ăn này là mọi người cùng ăn, thì phải chia đầu người AA chứ, cậu dựa vào đâu mà đòi đặc cách?”

Tôi cười, điềm tĩnh nhìn quanh mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cô ta.

“Tôi đòi đặc cách? Lâm Tuyết Kiều, không bằng cậu cứ hỏi ý kiến của các bạn học khác đi.”

Cô ta đầy vẻ nghi hoặc, ánh mắt hướng về phía lớp trưởng Giang Nhất Nam.

“Lớp trưởng, Thẩm Giai Vân tụ tập có thể được đặc cách, không cần chia đầu người AA sao?”

Sắc mặt Giang Nhất Nam hơi gượng gạo.

Cậu ấy khó xử trả lời:

“Giai Vân bị dị ứng cồn và hải sản, nên mấy năm nay tụ tập, phần rư/ợu và hải sản cô ấy không cần chia đều.”

Đồng tử Lâm Tuyết Kiều co rút lại, ánh mắt đầy vẻ không đồng tình.

“Dựa vào đâu chứ? Cùng ăn một bữa cơm, sao cô ta lại không phải chia? Lớp trưởng, các anh không thể vì cô ta là con gái mà nuông chiều cô ta như thế được!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm