Một ngày trước khi Lâm Sí đi tập huấn, cậu đến nhà Thầm Lặc ăn một bữa cơm. Mẹ Thầm Lặc làm đầy một bàn thức ăn, trong đó quá nửa là món cay--vì bà biết Lâm Sí ăn được cay. Đậu phụ M/a Bà, gà xào cay, đậu đũa khô xào, và một bát nhỏ củ cải cay bà tự muối.
Trong bữa ăn, Lâm Sí nói nhiều hơn mọi khi. Cậu kể cho mẹ Thầm Lặc nghe về kế hoạch tập huấn--đi tỉnh, hai tuần, tập huấn tập trung, điện thoại có thể sẽ không mở thường xuyên. Sau đó cậu nói về đá/nh giá của huấn luyện viên, rằng ông nói cậu "nền tảng tốt, nhưng cần ổn định hơn".
"Huấn luyện viên nói nếu luyện thêm hai năm nữa, con có thể thử sức tuyển chọn đội tuyển tỉnh." Lâm Sí nói câu này, liếc nhìn Thầm Lặc một cái.
Thầm Lặc đang gắp thức ăn, không ngẩng đầu lên.
"Vậy thì tốt quá rồi." Mẹ nói.
"Còn chưa biết có được chọn không ạ." Lâm Sí đáp.
"Cố gắng một chút." Bố ngồi bên cạnh tiếp lời.
Thầm Lặc gắp xong thức ăn, cúi đầu ăn cơm.
Đêm đó lúc Lâm Sí ra về, cậu đứng ở cửa sân một lát. Đèn ở cổng sân đã hỏng mấy ngày nay, Thầm Lặc đã bảo bố mấy lần là thay bóng mới, nhưng vẫn chưa kịp đi trấn m/ua. Thế nên họ đứng trong một khoảng tối không trọn vẹn.
"Khi tớ đi tập huấn, có lẽ cậu phải tự uống sữa rồi."
"Tớ có để sữa cho cậu hằng ngày đâu."
"Là tớ đang uống." Lâm Sí nói, "Cậu không ở đó, vị sữa sẽ không giống lắm."
Thầm Lặc đứng sau ngưỡng cửa nhìn cậu.
"Đợi cậu tập huấn về," Thầm Lặc nói, "tớ xem cậu có cao lên chút nào không."
"Lần cuối cậu nói tớ cao lên là hồi lớp 8."
"Đó là chuyện từ lâu lắm rồi."
"Ừ." Lâm Sí nói, "Là chuyện từ lâu lắm rồi."
Rồi cậu xoay người bước đi.
Thầm Lặc đứng ở cửa sân, nhìn bóng lưng cậu biến mất vào màn đêm.
Ngày cuối cùng của tháng Sáu, cái nóng mùa hè vẫn chưa hoàn toàn ập đến. Gió đêm mang theo hương hoa dành dành--thoảng bay từ sân nhà hàng xóm sang.
Cậu đóng cửa sân lại.
---
Ngày thứ ba sau khi kỳ tập huấn bắt đầu, Thầm Lặc tìm thấy một mẩu giấy trong ngăn kéo. Mẩu giấy là Lâm Sí để lại trước khi đi--cậu không hề hay biết. Mẩu giấy bị đ/è dưới cuốn sổ đen, trên đó chỉ có một dòng chữ:
"Quýt sắp vào mùa rồi."
Thầm Lặc nhìn dòng chữ đó, lật mặt sau lại. Mặt sau trống không.
Cậu kẹp mẩu giấy vào trang đầu tiên của cuốn sổ đen.
Rồi cậu mở nhật ký ra, viết một dòng vào trang thứ hai--
"Ngày cuối cùng của tháng Sáu. Hoa dành dành tàn rồi. Lâm Sí đi tập huấn rồi. Cậu ấy nói quýt sắp vào mùa rồi."
Viết xong cậu đọc lại một lượt. Rồi cậu gạch bỏ dòng chữ này đi.
Không phải vì viết không hay. Mà vì cậu không muốn để lại câu "Lâm Sí đi tập huấn rồi" trong nhật ký.
Câu này viết ra, cứ như là--cứ như là cậu ấy sẽ đi rất lâu không trở lại vậy.
Tập huấn chỉ có hai tuần.
Sẽ trôi qua nhanh thôi.
Đêm thứ tư, Thầm Lặc ngồi trên ngưỡng cửa sân một lát. Không có đèn--bóng đèn cổng sân vẫn chưa thay. Cậu ngước nhìn bầu trời trong bóng tối, bầu trời đêm tháng Sáu rất trong, có thể nhìn thấy vài ngôi sao sáng. Từ trấn nhỏ xa xa vọng lại tiếng tivi, có người đang xem dự báo thời tiết sau chương trình thời sự. Phát thanh viên nói những ngày tới sẽ tiếp tục nắng nóng.
Nắng nóng. Thầm Lặc nghĩ, nơi tập huấn có khi còn nóng hơn.
Cậu cúi đầu nhìn thấy bên cạnh ngưỡng cửa có một bông hoa dành dành đã khô khốc--không phải bông Lâm Sí tặng cậu, mà là từ sân nhà hàng xóm rơi ra, bị gió thổi đến đây. Cậu nhặt lên, đặt trong lòng bàn tay. Cánh hoa đã hoàn toàn trắng bệch, không còn chút hương thơm nào, chạm nhẹ là vỡ vụn.
Cậu nắm ch/ặt những mảnh vụn đó trong lòng bàn tay, rồi buông tay ra.
Những mảnh cánh hoa bị gió đêm cuốn đi một ít, còn một số rơi trên lớp đất cạnh ngưỡng cửa.
Cậu đứng dậy, đi vào trong nhà.
Chiều tối ngày thứ mười, Lâm Sí gọi một cuộc điện thoại--dùng điện thoại công cộng, giọng hơi xa xăm, như thể cách một lớp gì đó. Ngoài giọng cậu ấy ra, Thầm Lặc còn nghe thấy tiếng bóng rổ đ/ập xuống sàn đều đặn, liên tục.
"Tập xong rồi à?"
"Vừa xong. Hôm nay đấu tập, đá/nh hơn bốn mươi phút."
"Có mệt không?"
"Cũng được. Chỉ là muốn gọi điện cho cậu thôi."
Tay Thầm Lặc nắm điện thoại siết ch/ặt lại.
"Còn bốn ngày nữa." Cậu nói.
"Ừ. Còn bốn ngày nữa."
"Lúc về, đến nhà tớ ăn cơm nhé. Mẹ tớ bảo sẽ làm món đậu phụ M/a Bà cậu thích."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Rồi Lâm Sí nói một tiếng "Được", giọng nhẹ hơn lúc nãy một chút.
Sau khi tắt máy, Thầm Lặc ngồi trên ghế một lúc.
Bốn ngày. Cậu nghĩ.