Thầm Lặc đứng ở cửa nhìn Lâm Sí đang ngồi xổm dưới đất xếp gọn những đôi giày vương vãi dưới gầm giường, bỗng nhiên cảm thấy--người này đang dọn dẹp tổng vệ sinh cho năm lớp 12 sắp tới, giống như đang chuẩn bị cho một việc gì đó rất quan trọng.
"Cậu dọn dẹp sạch sẽ thế này là để đón chào ai vậy?"
Lâm Sí không ngẩng đầu lên: "Đón chào năm lớp 12."
"Lớp 12 không cần cậu phải dọn phòng đâu."
"Lớp 12 cần một mặt bàn sạch sẽ và một cái đầu tỉnh táo." Cậu đứng dậy phủi bụi trên tay, xoay người nhìn Thầm Lặc. "Còn cần một người ngồi bên cạnh nữa."
Đêm trước ngày khai giảng lớp 12, Thầm Lặc ngồi trước bàn học trong phòng mình, lấy cuốn sổ tay bìa cứng màu đen ra đọc lại một lượt. Từ bài viết đầu tiên vào đêm khai giảng học kỳ hai lớp 10, cho đến dòng cuối cùng vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè--cậu đọc lại từng trang một. Cậu nhận ra nét chữ của mình từ lớp 10 đến nay không hề thay đổi--vẫn là kiểu chữ ngay ngắn nhưng không quá đẹp. Thế nhưng nội dung đã thay đổi. Những ghi chép hồi lớp 10 đa phần là về việc học--"Hôm nay làm xong ba bộ đề", "Sai một nửa phần thi tiếng Anh", "Cuối cùng cũng làm đúng một bài tập Vật lý khó". Đến lớp 11, trong ghi chép bắt đầu xuất hiện tên của một người. Lúc đầu là "cậu ấy"--"Cậu ấy tập luyện đến tận khuya", "Cậu ấy lần đầu lọt vào top 10 của lớp", "Cậu ấy mang cho tớ một chai nước". Sau đó trở thành "Lâm Sí"--"Lâm Sí hôm nay giành được hai giải nhất tại hội thao trường", "Lâm Sí hỏi tớ sau này muốn thi đại học nào", "Lâm Sí nói nếu có một ngày muốn nói với tớ một chuyện rất quan trọng". Thầm Lặc khép cuốn sổ lại. Cậu nghĩ--từ "cậu ấy" đến "Lâm Sí", cậu đã mất một năm. Từ "chúng ta có gì khác biệt với những người bạn khác" đến "tớ không muốn trạng thái này thay đổi", cậu đã mất một đêm mùa đông. Từ câu hỏi "cậu sẽ nghe chứ" trên sân thượng đến câu trả lời "đáp án nằm ở chỗ ngồi bên cạnh cậu ấy" vào tối nay, cậu đã mất cả một học kỳ. Cậu nhìn bìa cuốn sổ đen dưới ánh đèn bàn--một cuốn sổ rất bình thường, loại mười mấy đồng ở tiệm văn phòng phẩm. Nhưng những thứ chứa đựng bên trong lại nhiều hơn cậu tưởng rất nhiều.
Ngày khai giảng, khi Thầm Lặc bước vào lớp học mới--lớp 1 chuyên Tự nhiên nằm ở vị trí hướng Nam tầng hai tòa nhà dạy học, căn phòng có ánh nắng đẹp nhất--cậu thấy một người ở hàng thứ ba cạnh cửa sổ. Người đó đã ngồi ở đó, đang cúi đầu lật giở cuốn sách tiếng Anh, nghe thấy có người lại gần liền ngẩng đầu lên.
Thầm Lặc đứng ở cửa nhìn cậu ấy vài giây--Lâm Sí không để ý có người ở cửa, toàn bộ sự tập trung của cậu ấy đều đặt vào bảng từ vựng tiếng Anh đang mở. Ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ, làm nửa gương mặt cậu ấy chìm trong ánh sáng, nửa còn lại trong bóng tối. Cậu ấy đen hơn trước kỳ nghỉ hè một chút, chắc là do tập luyện ngoài trời. Nhưng tư thế ngồi ở đó vẫn y hệt như trước--tay trái đặt trên trang sách, tay phải cầm bút, lưng không quá thẳng nhưng cũng không gù. Thầm Lặc nghĩ--một năm trước cậu cũng bước vào lớp học này như thế. Một năm trước cậu cũng nhìn thấy cảnh tượng này. Lúc đó cậu cảm thấy một sự hồi hộp mong chờ--không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Một năm sau, bây giờ, cậu đã biết điều gì sẽ xảy ra. Những điều sẽ xảy ra rất đơn giản--họ sẽ ngồi cùng một lớp, cách nhau một lối đi, cùng nhau trải qua mỗi ngày của năm lớp 12. Mỗi một ngày. Thầm Lặc nhận ra mình không hề có chút kháng cự nào với ba chữ "mỗi một ngày". Cậu bước vào lớp, đặt cặp sách lên bàn.
Lâm Sí.
Thầm Lặc đứng ở cửa không nhúc nhích. Cậu nhớ lại một năm trước--cũng là ngày khai giảng, cũng trong lớp học này, cũng là hàng thứ ba cạnh cửa sổ. Lúc đó cậu thấy Lâm Sí ngồi đó, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Một năm sau, cũng lớp học đó, cũng vị trí đó, cũng chính con người đó.
Lâm Sí thấy cậu đứng ở cửa, nói một câu: "Cậu đến đúng giờ thật đấy."
Thầm Lặc bước tới ngồi vào chiếc ghế bên cạnh: "Cậu đến còn sớm hơn."
"Tớ quen rồi."
"Quen cái gì?"
"Quen... đến trước."
Thầm Lặc không truy hỏi "đến trước" là vì điều gì. Cậu bỏ cặp sách xuống, rút cuốn sách giáo khoa cần dùng cho tiết đầu tiên. Ánh nắng đầu thu ngoài cửa sổ xuyên qua lớp kính chiếu vào, đổ xuống mặt bàn một vệt sáng vuông vức.
Một lát sau, cậu nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. Lâm Sí đã cúi đầu tiếp tục lật sách tiếng Anh, vẻ mặt rất bình thản. Nhưng Thầm Lặc để ý thấy những ngón tay lật sách của cậu ấy--tốc độ lật sách hôm nay chậm hơn bình thường. Không phải vì không tập trung, mà vì cậu ấy đang dùng động tác đó để x/ác nhận một việc: chỗ ngồi bên cạnh cậu ấy không còn trống nữa.
Tuần thứ hai sau khai giảng, nhà trường sắp xếp lại chỗ ngồi trong lớp. Sáng hôm thông báo dán ra, Thầm Lặc đứng trước bảng thông báo một lúc--trên bảng sơ đồ chỗ ngồi, tên cậu ở hàng 3 cột 4. Bên cạnh là hàng 3 cột 3.
Cái tên ở vị trí đó, không cần nhìn cậu cũng biết là ai.