Tiếng khóc ngoài phòng thẩm vấn lại nhỏ đi một chút, như thể người khóc cũng đang nín thở, lắng nghe động tĩnh bên trong.
Cuối cùng, ông thở dài một tiếng: “Được, vậy vất vả cho cô rồi, Tiểu Phương.”
Phương Thời mới tốt nghiệp được vỏn vẹn sáu năm, nhưng nhờ phá được nhiều vụ án lớn, nên dù tuổi đời còn trẻ đã trở thành Đội trưởng Đội Hình sự thành phố K.
Ông ngập ngừng một lát: “Mọi việc cô cứ tự quyết định đi.”
Trong phòng thẩm vấn im lặng khoảng chừng bốn, năm giây.
Tiếng khóc bên ngoài lại nhỏ xuống, trở về kiểu nức nở kéo dài, sau đó lại xen lẫn chút gi/ận dữ: “Con mất rồi, mẹ nó còn không thèm đến xem lấy một cái sao? Thế mà vẫn còn bận mấy cái chuyện vặt vãnh của bà ta à?”
Hàn Tố Mai rụt rè lắng nghe động tĩnh bên ngoài một lúc, cúi đầu, một lát sau lại lên tiếng với Phương Thời: “Đồng chí cảnh sát, vậy tôi có thể về được chưa? Tối nay tôi còn phải đi làm ca đêm, không đi sẽ bị trừ lương mất...”
“Phiền cô ở lại đây thêm một lát, chúng tôi kiểm tra lại băng ghi hình của nhà máy, x/ác nhận cô không có hiềm nghi là có thể cho cô về, sau này nếu có việc gì vẫn cần cô phối hợp điều tra.” Phương Thời nói.
“À, vâng vâng vâng.” Sự căng thẳng trên mặt Hàn Tố Mai vơi đi đôi chút, “Vậy... chiếc áo đó của tôi... có được bồi thường không? Cả tủ quần áo đó của tôi đều không dùng được nữa rồi...”
Phương Thời nghe xong câu hỏi này thì sững người mất hai giây.
Bắt ai bồi thường đây? Bắt hung thủ bồi thường sao?
Cô cười gượng gạo: “Cô cứ liệt kê danh sách tổn thất, giá tiền từng chiếc áo, nhớ được bao nhiêu thì ghi bấy nhiêu, nếu còn giữ biên lai thì càng tốt. Sau khi vụ án kết thúc, chúng tôi sẽ giúp cô làm thủ tục theo con đường chính quy.”
Tiễn Hàn Tố Mai đi, Phương Thời quay trở lại văn phòng. Cô day day thái dương, cảm giác nghẹn ứ trong lòng vẫn chưa tan, rất khó chịu.
Một vụ án kỳ lạ quá...
Chưa kịp bắt đầu sắp xếp suy nghĩ về vụ án, cửa văn phòng đã bị gõ.
“Mời vào.”
Người đến là một phụ nữ mặc bộ đồ công sở chuyên nghiệp.
“Chào cô, Đội trưởng Phương.” Nụ cười của người phụ nữ chuẩn mực và lịch thiệp, “Tôi là thư ký của Chủ tịch tập đoàn Văn Thành, Đặng Thành Lăng. Hôm nay Chủ tịch có một buổi ký kết quan trọng, thiệt hại nếu dời lịch là không thể đong đếm, nên tạm thời không thể đích thân tới đây. Bà ấy nhờ tôi nhắn lại rằng, mọi việc liên quan đến vụ án đều sẽ phối hợp với cảnh sát, cần tài liệu hay thông tin gì, đều có thể liên lạc qua tôi.”
Phương Thời không trả lời cô ta, chỉ lặng lẽ quan sát một lúc: “Tôi nhận ra cô.”
Thư ký nói: “Chắc cô mới chuyển đến, tôi từng đến đồn cảnh sát vài lần, cô thấy tôi cũng không có gì lạ.”
“Không.”
Thời đại học, Phương Thời từng bỏ ra một số tiền lớn m/ua một chiếc xe đạp.
Nhưng sau đó nó bị th/iêu rụi.
Nghe nói không biết là nam sinh nào đó đã bày nến tỏ tình dưới ký túc xá nữ, lửa ch/áy lan sang bãi cỏ bên cạnh, tiện thể th/iêu rụi luôn hàng xe đạp trong bãi đỗ, chiếc xe của cô vừa vặn nằm trong số đó.
Lúc xếp hàng nhận bồi thường, Phương Thời đã từng gặp người phụ nữ xinh đẹp này.
Số tiền bồi thường người phụ nữ đó đưa đủ để cô m/ua thêm năm chiếc xe đạp nữa, thậm chí còn phát cho mỗi nữ sinh một túi quà đời sống, bên trong có đồ ăn vặt, khăn giấy, thậm chí cả băng vệ sinh. Phương Thời hồi đó chưa bao giờ dùng loại xịn như vậy.
Nhờ khoản bồi thường hậu hĩnh, vụ việc cuối cùng không làm lớn chuyện.
Nghe bạn cùng phòng kể, nam sinh trường ngoài đó không biết làm cách nào lẻn được vào trường cảnh sát, người được tỏ tình là hoa khôi khoa Pháp y năm nhất, Vu Văn Vũ. Sau vụ đó, cậu ta biến mất tăm, chẳng bao lâu sau, nghe đồn lại làm ra vụ huy động hàng nghìn máy bay không người lái để cầu hôn một nữ minh tinh đang nổi đình nổi đám ở trung tâm thành phố.
Đúng là giàu không có tính người.
Phương Thời và bạn cùng phòng đã đá/nh giá như vậy hồi đó.
Hoàn h/ồn lại, Phương Thời nhìn Đặng Thành Lăng trước mặt, mấp máy môi, cuối cùng chỉ nói một câu: “Không quan trọng.”
Cô đặt bút xuống, quay lại chủ đề chính: “Nếu tôi không hiểu lầm, thì vị Chủ tịch mà cô nói chính là mẹ của nạn nhân, Đổng Ảnh. Nếu được, chúng tôi vẫn hy vọng có thể trao đổi trực tiếp với gia đình nạn nhân.”
“Không sao đâu,” Đặng Thành Lăng mỉm cười, “Chủ tịch thường ngày rất bận, số lần tiếp xúc với thiếu gia Hoài Xuyên có lẽ còn ít hơn tôi...”
Hai bên đều cười gượng gạo.
Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng gõ, là đồng nghiệp ló đầu vào: “Đội trưởng Phương, pháp y mới đến rồi, đến để báo cáo.”
Phương Thời lên tiếng đáp lại.
Pháp y tiền nhiệm vừa làm thủ tục nghỉ hưu tuần trước, nhân sự điều phối chưa kịp đáp ứng, cấp trên đã khẩn cấp điều một người từ thành phố bên cạnh qua, chính là người đến báo cáo hôm nay. Vụ án lần này không đợi được bàn giao, đồng nghiệp phải mặt dày mời vị pháp y già đã nghỉ hưu đang đi nghỉ dưỡng quay lại c/ứu viện tạm thời.
Phương Thời nhìn về phía cửa: “Vào đi.”
Người phụ nữ bước vào khoác một chiếc áo khoác đen, tay xách một chiếc vali kéo màu trắng, có lẽ là từ nơi khác vội vã đến đây ngay mà chưa kịp cất hành lý.