Tôi ngồi trong văn phòng, nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ, màn hình điện thoại vẫn một màu đen kịt.

Không có cuộc gọi nào từ Phó Hoài Xuyên, cũng chẳng có tin nhắn WeChat nào của anh ấy.

Lời hứa đưa tôi đi ăn lẩu, giống như một bong bóng xà phòng tùy tiện thổi ra, dễ dàng tan vỡ.

Tôi hít một hơi thật sâu, bấm số gọi cho anh ấy.

Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy, âm thanh nền đầy tiếng nhạc ồn ào và tiếng chạm ly.

"Hoài Xuyên, anh vẫn còn bận sao?" Tôi cố gắng để giọng mình nghe thật bình tĩnh.

Phó Hoài Xuyên ở đầu dây bên kia rõ ràng sững sờ, ngay sau đó truyền đến một tràng tiếng động hoảng lo/ạn.

"Lê Lê! Anh xin lỗi, anh xin lỗi! Anh... tối nay anh đi liên hoan với đội game, vui quá nên quên mất là em đã đến Thành Đô rồi!"

Trái tim tôi, vào khoảnh khắc này, lạnh lẽo hoàn toàn.

Tôi vượt hơn một ngàn cây số, mang đầy kỳ vọng đến thành phố của anh ấy.

Vậy mà anh ấy, lại đang tiệc tùng say sưa trên bàn rư/ợu cùng những "đối tác" của mình, quên sạch sự tồn tại của tôi.

"Biết rồi." Tôi không nổi gi/ận, chỉ nhàn nhạt cúp điện thoại.

Nửa giờ sau, Phó Hoài Xuyên hổn hển đẩy cửa văn phòng tôi.

Anh ấy mang theo hơi men nồng nặc, bước nhanh đến trước mặt tôi, quỳ một chân xuống nắm lấy tay tôi.

"Lê Lê, anh thực sự đáng ch*t, anh tự ph/ạt mình một tháng không chơi game được không? Em đừng gi/ận mà."

Tôi nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì s/ay rư/ợu của anh ấy, chỉ cảm thấy kiệt quệ cả thể x/ác lẫn tinh thần.

Còn chưa kịp mở lời, cửa văn phòng lại lần nữa bị đẩy ra.

Tô Mạt thò nửa người vào, tay còn cầm một chùm chìa khóa xe.

"Anh Xuyên, anh chạy nhanh thế làm gì, em đuổi theo không kịp anh luôn."

Trên mặt Phó Hoài Xuyên thoáng qua một tia ngượng ngùng, anh đứng dậy giải thích:

"Anh uống rư/ợu rồi không lái xe được, là Tô Mạt tiện đường chở anh qua đây."

Tôi đến cả sức để gi/ận cũng không còn, chỉ vô cảm xách vali lên.

"Đi thôi, về nhà anh."

Ngồi ở ghế sau xe, tôi nhìn Phó Hoài Xuyên đang ở ghế phụ.

Anh ấy đang lo lắng nhìn Tô Mạt đang lái xe, không ngừng chỉ đạo:

"Ngã tư phía trước rẽ phải, chú ý nhìn gương chiếu hậu, em chuyển làn kiểu gì mà gắt thế!"

Tô Mạt bĩu môi không quan tâm, nũng nịu nói:

"Anh lải nhải quá đấy anh Xuyên, biết rồi biết rồi, có anh ở đây thì em sợ gì chứ."

Nhìn sự ăn ý và thân mật giữa họ như chốn không người,

Tôi cuối cùng cũng tỉnh táo nhận ra, hai năm yêu xa này, thứ thay đổi không chỉ là khoảng cách.

Phó Hoài Xuyên, đã sớm không còn là chàng thiếu niên chỉ có mình tôi trong mắt nữa rồi.

Xe dừng lại dưới tòa chung cư cao cấp mà Phó Hoài Xuyên thuê.

Tô Mạt thành thạo giúp anh ấy tháo dây an toàn, thậm chí tự nhiên đưa tay ra định cầm vali giúp tôi.

Đến cửa, cô ta quen đường quen lối bấm mật mã, tiếng "tít" vang lên, cửa mở.

Cô ta quay đầu lắc lắc điện thoại với Phó Hoài Xuyên: "Anh Xuyên, cuộc họp ngày mai đừng quên nhé."

Phó Hoài Xuyên gật đầu, lấy từ tủ giày ra một đôi dép đi trong nhà màu xám mới tinh đưa cho tôi.

Thế nhưng tầm mắt tôi lại dán ch/ặt vào vị trí bắt mắt nhất của tủ giày.

Ở đó, chễm chệ đặt một đôi dép bông màu hồng, có tai thỏ vô cùng đáng yêu.

Phó Hoài Xuyên nhìn theo ánh mắt tôi, sắc mặt thay đổi, vội vàng đẩy đôi dép màu hồng đó vào trong.

"Đó là... Tô Mạt thỉnh thoảng đến nhà tăng ca thì đi thôi, em biết đấy, họa sĩ thường có cá tính hơn người."

Tôi không vạch trần lời nói dối vụng về của anh ấy, xỏ đôi dép màu xám vào, bước vào phòng khách.

Anh ấy ân cần xách hành lý vào phòng ngủ giúp tôi, rót nước, gọt trái cây, bận rộn ngược xuôi.

Đợi mọi thứ xong xuôi, anh ấy mới đi đến trước ghế sofa, nhìn tôi đầy lúng túng.

"Lê Lê... hôm nay đúng là anh không phải. Em đi máy bay mệt cả ngày rồi, nghỉ ngơi sớm đi nhé."

"Bên đội game còn tăng hai nữa, anh không ra mặt thì không hay lắm, anh hứa trước mười hai giờ sẽ về!"

Tôi lặng lẽ nhìn anh ấy, nhìn người đàn ông từng chỉ cần thấy tôi nhíu mày thôi cũng đã lo lắng cả nửa ngày.

Tôi bỗng nhiên bật cười, cười đến mức nước mắt chực trào ra.

"Phó Hoài Xuyên, rốt cuộc anh coi tôi là gì?"

Anh ấy hoảng lo/ạn, vội vàng tiến lên muốn ôm tôi:

"Lê Lê, em là vợ tương lai của anh mà! Chúng ta đã hứa sẽ cưới nhau, anh chưa bao giờ thay đổi!"

"Nhưng hai năm nay, anh ở Thành Đô một mình thực sự quá cô đơn. Áp lực ở trụ sở chính lớn như vậy, mỗi ngày anh ngay cả một người để nói chuyện cũng không có."

"Tô Mạt và những người đó chỉ là cùng anh chơi game, giải tỏa áp lực thôi. Anh không muốn mất đi những người bạn tâm giao này."

Anh ấy hít một hơi thật sâu, thề thốt:

"Chúng anh thực sự, chỉ là bạn chơi cùng thôi."

Tôi nhắm mắt lại, che đi sự tuyệt vọng trong đáy mắt, giọng nhẹ bẫng như một làn gió:

"Được, anh đi đi. Chơi vui vẻ nhé."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phương pháp quy kết sai lầm

Chương 47
Một tai nạn thời trung học đã đẩy Diệp Cẩm vào vực thẳm. Từ một học sinh giỏi, cậu không chỉ buộc phải bỏ học mà còn để lại một vết sẹo xấu xí trên khuôn mặt. Sau khi trưởng thành, cậu tìm được một công việc vất vả nơi thâm sơn cùng cốc, nhưng sự xuất hiện của một người quen cũ đã làm xáo trộn cuộc sống bình lặng của cậu. Người đó chính là Thẩm Vân Hoài, bạn học thời trung học đã khiến cậu lỡ dở tương lai. Vẻ hào nhoáng của kẻ thù khiến Diệp Cẩm đang trong cảnh nghèo túng nhanh chóng hắc hóa, bước lên con đường báo thù đằng đẵng. Thế nhưng, con đường này không hề dễ dàng, chướng ngại vật lớn nhất mà cậu gặp phải chính là Thẩm Vân Đình, anh trai của Thẩm Vân Hoài. Trên khuôn mặt cợt nhả của gã là sự mỉa mai không chút che giấu: "Dựa vào cậu mà cũng đòi làm được gì sao?". Diệp Cẩm đường cùng, chỉ có thể đánh cược bằng cả mạng sống. Cậu bướng bỉnh và vụng về, nhưng Thẩm Vân Đình lại không thể kiềm chế mà bị cậu thu hút. Gã muốn ngăn cản trò chơi giết chóc này, nhưng lại phát hiện mọi chuyện đang đi theo một hướng không thể dự đoán được... Tuyến chính là tình cảm, tuyến phụ là báo thù, hơi cẩu huyết; nhân vật chính không có bàn tay vàng, tính cách không hoàn hảo; cả hai người đều chưa từng yêu đương.
Sảng Văn
0
Còn tiếp Chương 10
Hướng Quang Chương 98