Trần Giai Di thẹn thùng nói: "Anh Hướng Minh, anh thật hư quá~"
Thẩm Hướng Minh bế cô ta lên rồi đi vào trong phòng.
"Giường cưới cũng là cái mà em thích nhất đấy, mau lại đây cùng anh trải nghiệm một chút nào."
Quần áo rơi xuống đất, hai người trong video lăn lộn trên giường, phát ra những ti/ếng r/ên rỉ không thể lọt tai.
Tôi ch*t lặng, tắt điện thoại.
Ngày trước tôi từng hỏi Thẩm Hướng Minh, nếu anh ta và Trần Giai Di lúc nào cũng hình bóng không rời, quấn quýt như keo sơn, tại sao hai người không đến với nhau luôn cho rồi?
Tại sao lại bắt tôi làm bạn gái anh ta? Mỗi buổi hẹn hò ba người, tôi đều thấy mình mới là cái bóng đèn.
Thẩm Hướng Minh lúc đó ôm tôi, giọng trách móc.
"Anh và Giai Di thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, anh chỉ coi cô ấy như em gái, em đừng có suy diễn lung tung nữa, người anh yêu chỉ có mình em thôi."
Tôi tin lời anh ta, tin rằng anh ta chỉ coi Trần Giai Di như em gái, tin rằng anh ta thực lòng yêu tôi, thực lòng muốn cưới tôi.
Ban đầu tôi cứ ngỡ trong lòng anh ta ít nhiều cũng có vị trí của mình.
Nhưng giờ tôi mới biết, từ đầu đến cuối mình đều bị anh ta lừa dối.
Anh ta coi tôi như một công cụ để nối dõi tông đường, đợi khi tôi bị anh ta lợi dụng xong, anh ta sẽ đ/á tôi văng ra ngoài.
Tôi đỏ hoe mắt gọi điện cho bạn thân.
"Lan Lan, mình đã có video rồi, từ trước đến nay Thẩm Hướng Minh đều lừa hôn..."
Sau khi nghe xong, Tần Lan ch/ửi bới không tiếc lời.
"Thẩm Hướng Minh đúng là gã đàn ông tồi, sớm muộn gì cũng gặp quả báo!"
"Giờ đã có bằng chứng ngoại tình của Thẩm Hướng Minh rồi, mình sẽ soạn đơn ly hôn ngay, giúp cậu kiện anh ta ra tòa."
Tôi trầm giọng nói: "Không, đợi thêm chút nữa."
Tần Lan ngơ ngác: "Đợi cái gì?"
Tôi kiên định nói: "Mình muốn để Trần Hướng Minh nếm trải cảm giác từ đỉnh cao hạnh phúc rơi xuống vực thẳm bi thương là như thế nào."
Cúp điện thoại, tôi đưa tay lau đi những giọt nước mắt tràn ra nơi khóe mắt.
Thẩm Hướng Minh, là anh lừa dối tình cảm của tôi trước, vậy thì đừng trách tôi.
Tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cố gắng đóng tròn vai một người vợ hiền.
Vài ngày sau, tôi đặt chiếc que thử th/ai hai vạch trước mặt Thẩm Hướng Minh.
Anh ta phấn khích tột độ, định gọi điện ngay cho bố mẹ ở quê để báo tin vui.
Tôi cười, ấn tay anh ta lại.
"Hướng Minh, chúng mình cưới nhau xong, bố mẹ vẫn chưa ghé qua, hay là mời họ đến chơi vài ngày, nhân tiện chia sẻ tin vui này trực tiếp với họ luôn."
Thẩm Hướng Minh khen tôi chu đáo, tối đó liền gọi điện mời bố mẹ anh ta đến.
Ngày hôm sau, bố mẹ Thẩm bắt xe lửa đến nơi. Để tiếp đón họ, Thẩm Hướng Minh đặc biệt đặt một bàn tiệc tại khách sạn.
Buổi trưa, tôi mang theo những thứ đã chuẩn bị sẵn đến khách sạn, bên cạnh Thẩm Hướng Minh lại đứng sẵn Trần Giai Di.
Thấy ánh mắt tôi dừng lại trên người Trần Giai Di, Thẩm Hướng Minh giải thích: "Bố mẹ anh cũng lâu rồi không gặp Giai Di, nên anh gọi cô ấy đến ăn cùng luôn."
Khóe miệng tôi nhếch lên.
"Bữa cơm hôm nay, đương nhiên là không thể thiếu cô ấy."
Bởi vì cô ta chính là nhân vật chính thứ hai của ngày hôm nay mà.
Mọi người ngồi vào bàn.
Thẩm Hướng Minh nâng ly rư/ợu lên, vui vẻ nói: "Bố mẹ, thật ra gọi bố mẹ đến đây còn có một tin vui muốn thông báo, đó là..."
Tôi cư/ớp lời, lấy đơn ly hôn đ/ập mạnh xuống bàn.
Ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi bình thản, trầm giọng nói: "Tôi và Thẩm Hướng Minh sắp ly hôn rồi."
"Cái gì? Ly hôn?"
Mẹ Thẩm sững sờ, mặt đầy vẻ kinh ngạc.
"Tâm Tâm, con và Hướng Minh cưới nhau chưa đầy một tháng, đang yên đang lành sao lại ly hôn?"
Thẩm Hướng Minh cũng cau mày nhìn tôi.
"Phương Tâm, cô đang nói nhảm cái gì thế? Hôm nay chúng ta định thông báo tin cô mang th/ai, ai nói là muốn ly hôn?"
Vừa nghe thấy thế, bố mẹ Thẩm lại tươi cười hớn hở.
"Tâm Tâm mang th/ai rồi, tốt quá, nhà họ Thẩm chúng ta có người nối dõi rồi."
"Tâm Tâm, con muốn ăn gì muốn uống gì cứ bảo mẹ, mẹ sẽ ở lại đây, chuyên tâm chăm sóc cho con."
Tôi giả vờ vẻ mặt đ/au khổ.
"Bác trai bác gái, cảm ơn tấm chân tình của hai bác, là con không có phúc, không thể làm con dâu của hai bác."
"Từ đầu đến cuối không hề có đứa trẻ nào cả. Hôm nay con gọi mọi người đến đây, chính là để nói cho mọi người biết chuyện con và Hướng Minh ly hôn."
Hai người họ sững sờ, vội vàng hỏi tôi: "Con ơi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Hai đứa mới cưới mà, sao lại phải ly hôn?"
"Tâm Tâm, con nói cho mẹ biết, có phải Hướng Minh b/ắt n/ạt con không? Con nói ra, mẹ sẽ làm chủ cho con."
Trên mặt Thẩm Hướng Minh lộ rõ vẻ gi/ận dữ vì bị lừa, anh ta chất vấn tôi.
"Phương Tâm, tại sao cô lại lừa tôi là cô mang th/ai?"
Tôi ngước mắt nhìn anh ta, giọng lạnh lùng.
"Thẩm Hướng Minh, tại sao tôi lừa anh, trong lòng anh rõ nhất. Bản thân anh đã làm những gì, trong lòng anh tự hiểu!"
Thẩm Hướng Minh bị tôi nhìn như vậy, không khỏi chột dạ, nhưng vẫn cứng miệng.