Ta xua lui Thanh Đại, đợi cửa điện đóng lại, mới khẽ nói: "Muội muội của ngươi đang dưỡng b/ệnh ở phía nam thành, phải dựa vào mỗi tháng một thang th/uốc của Thái y viện để duy trì mạng sống, đúng không?"
Sắc mặt Lăng Tiêu thay đổi hoàn toàn.
"Mẫu thân ngươi mất sớm, phụ thân lại là kẻ c/ờ b/ạc, b/án cả tổ trạch mới gom đủ tiền cho ngươi vào cung. Những năm ngươi làm Ngự tiền thị vệ, bổng lộc đổi bằng mạng sống, phần lớn đều đổ vào cái hố không đáy đó rồi."
Ta đứng dậy, chậm rãi bước tới trước mặt hắn, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho hắn.
Hắn cứng đờ như một tảng đ/á.
Ta cười vô cùng dịu dàng: "Lăng Tiêu, ngươi nói xem, tư thông với phi tần trong hậu cung thì sẽ có kết cục thế nào?"
Yết hầu hắn chuyển động, giọng nói căng thẳng: "Nương nương muốn nói gì?"
Đầu ngón tay ta lướt nhẹ dọc theo cổ áo hắn, "Ngươi yên tâm, ta không muốn mạng của ngươi."
"Hoàng thượng có thể dùng mạng của muội muội ngươi để ép ngươi, thì ta cũng có thể c/ứu muội ấy."
Nhịp thở của hắn trở nên nặng nề.
"Ta còn muốn nói." Ta ngước mắt nhìn hắn, "Đã từng bước vào trướng giường của ta, vậy đổi chủ nhân cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn."
Lời này quá trực diện, đến tận sau tai Lăng Tiêu cũng đỏ ửng lên.
"Ngươi nên cân nhắc cho bản thân nhiều hơn, Hoàng thượng không phải là kẻ trọng tình nghĩa cũ đâu."
"Biết đâu một ngày nào đó, cô nương họ Cố vì muốn trừ khử ta mà vu cho ngươi tội tư thông hậu cung, ngươi nói xem Hoàng thượng có vì ngươi mà miễn tội không? Đó là trọng tội tru di cửu tộc đấy."
Quả nhiên, Lăng Tiêu im lặng hồi lâu, cuối cùng quỳ xuống một chân.
"Nương nương muốn thần làm gì?"
Ta cúi người, đưa tay nâng cằm hắn lên.
"Ta muốn từ hôm nay, ngươi chỉ trung thành với một mình ta."
Những dòng chữ nhỏ tự xưng là đạn mạc trước mắt bỗng rung chuyển dữ dội.
【Đây đâu phải là đổi chủ? Đây là muốn đổi phu quân thì có! Trung khuyển x Hắc liên hoa, ta chốt đơn rồi!】
【Vốn dĩ ta đến vì nam nữ chính phá bỏ lễ giáo phong kiến để theo đuổi tình yêu thuần khiết, nhưng tuyến truyện của Quý phi đã thu hút ta rồi!】
Ta không bận tâm đến lời họ, buông tay ra: "Nói trước về thái y Cố, nàng ta là ai? Quen biết Hoàng thượng thế nào?"
Trong điện lặng đi một lúc.
Lăng Tiêu cuối cùng cũng mở miệng: "Nàng ta tên thật là Cố Thanh Uyển, người Giang Nam. Hai năm trước Hoàng thượng nam tuần, gặp thích khách ở Hoài An, chính nàng ta đã đỡ cho Hoàng thượng một nhát d/ao. Sau đó Hoàng thượng đưa người về kinh, vốn muốn nạp vào hậu cung, nhưng nàng ta không chịu."
"Không chịu?" Ta khẽ cười, "Cũng thật có cốt khí."
"Nàng ta nói, thà làm một cái bóng bên cạnh Hoàng thượng, chứ không muốn làm phi tần bị giam cầm trong hậu cung."
Lăng Tiêu ngập ngừng, "Hoàng thượng rất nuông chiều nàng ta, nên đã tạo cho nàng ta một thân phận, mượn tên của đứa con trai yểu mệnh nhà Thái y viện Cố viện phán để đưa nàng ta vào."
Trong mắt người ngoài, đây có lẽ là một nữ tử truyền kỳ không màng danh phận, chỉ cầu chân tình với bậc đế vương.
Thế nhưng nếu nàng ta thật sự thoát tục, thì đã chẳng ngày ngày đến cung ta, vì tư tâm mà hạ đ/ộc ta.
"Y thuật của nàng ta rất giỏi sao?" Ta hỏi.
"Biết một chút." Lăng Tiêu đáp, "Hoàng thượng sợ nàng ta lộ tẩy, chỉ bảo nàng ta mượn danh nghĩa bắt mạch bình an và đưa th/uốc để đi lại trong hậu cung."
Ta gật đầu, hỏi tiếp: "Vậy còn đ/ộc thì sao? Là ý của Hoàng thượng, hay của nàng ta?"
Lăng Tiêu bỗng ngẩng đầu: "Hoàng thượng chỉ bảo nàng ta đổi th/uốc an th/ai thành th/uốc ph/á th/ai, chứ không hề ra lệnh hạ đ/ộc."
Sắc mặt hắn trắng bệch: "Nhưng người đầu tiên nhắc đến việc cơ thể Quý phi không thích hợp để mang th/ai chính là nàng ta, dù sao thần cũng là người ngày ngày với nương nương..."
Ta cười.
Thì ra là vậy.
Hoàng đế vừa không nỡ bỏ binh quyền nhà họ Thẩm, vừa không nỡ bỏ hồng nhan tri kỷ, nên vì nàng ta mà giữ mình trong sạch, để Lăng Tiêu thay ngài ban ân sủng cho ta.
Cố Thanh Uyển muốn Hoàng đế đ/ộc sủng, để ngăn Hoàng đế giả diễn thành thật, nàng ta còn hạ đ/ộc vào trong th/uốc ph/á th/ai của ta.
Thế là một kẻ hát mặt trắng, một kẻ hát mặt đỏ.
Một kẻ ban ân sủng, một kẻ hạ đ/ộc.
Đúng là đôi cẩu nam nữ trời sinh một cặp.
Ta vuốt ve chiếc vòng ngọc trên tay: "Ta muốn ngươi báo cho ta từng giờ từng khắc, từng chữ từng câu mỗi lần Hoàng thượng và Cố Thanh Uyển lén lút gặp nhau."
"Còn nữa." Ta nhìn vào đôi mắt đen láy của hắn, chậm rãi cười, "Sau này nếu có đêm Hoàng thượng nghỉ lại Trường Xuân cung, ngươi cũng cứ vào như cũ."
Đồng tử Lăng Tiêu co rút.
Ta lại như thể đang nói một chuyện bình thường nhất trên đời.
"Ta muốn một đứa con."
"Đứa con trong bụng ta, cha là ai không quan trọng."
"Quan trọng là, nó có thể ra đời từ bụng ta, nó có mẫu phi như ta, thì tự nhiên cũng sẽ có tiền đồ rộng mở."
Lăng Tiêu nhìn chằm chằm ta, hồi lâu mới khàn giọng nói: "Nương nương thật to gan."
Ta buông tay, đứng thẳng người.
"Ngươi mới biết ngày đầu tiên à?"
Những dòng chữ nhỏ trước mắt cuộn trôi nhanh chóng.
【Cái gì? Nữ phụ muốn sinh con với thị vệ?】
【Vãi thật, Quý phi đây là muốn tạo phản sao? Cốt truyện của hai người họ sao lại có cảm giác cấm kỵ khó hiểu thế này!】
【Xin lỗi, ta chỉ mất 0 giây để chấp nhận cặp đôi chị em - cún con này!】