“Mẹ lắp camera trong phòng con?! Mẹ dám giám sát con sao?!”
Bà ta cứ như vừa nghe thấy một câu chuyện nực cười nhất thế gian, vênh váo hét lên:
“Giám sát cái gì? Cái nhà này là của tao! Tao muốn nhìn đâu thì nhìn!”
“Huống hồ mày là do tao đẻ ra! Trên người mày có thứ gì không phải của tao? Tao xem đồ của mình mà còn phải cần sự đồng ý của mày chắc!”
“Không phục thì cút ra ngoài, cầm cái ảnh chụp màn hình đó đến cổng Thanh Bắc mà quỳ xuống c/ầu x/in người ta thu nhận mày! Xem người ta có thèm đếm xỉa đến mày không!”
Tôi trừng mắt nhìn bà ta, cơ thể run lên không kiểm soát:
“Mẹ bắt đầu giám sát con từ bao giờ?!”
Giọng mẹ tôi lại vút cao, đầy vẻ đắc thắng:
“Từ bao giờ à? Tất nhiên là từ lúc mày bước chân vào cái nhà này rồi!”
“Ai mà biết được mày lén lút làm mấy trò bẩn thỉu gì sau lưng bọn tao, không đặt dưới tầm mắt thì làm sao tao yên tâm được!”
“Nếu không nhờ cái camera này, hôm nay đúng là để con tiện nhân như mày đăng ký nguyện vọng trót lọt rồi! Muốn lén lút đi học đại học à? Còn lâu!”
Em trai tôi huýt sáo một tiếng, xoa tay nhìn tôi đầy vẻ bỉ ổi:
“Chậc, không ngờ đấy chị hai, dáng người chị cũng được phết nhỉ! Đợi chị làm ầm lên lấy được khoản bồi thường kia rồi thì mau tìm cách bám lấy đại gia đi!”
“Mấy lão già đó thích kiểu trẻ trung mơn mởn như chị lắm, nghe nói họ hào phóng với tình nhân nhỏ lắm đấy, đến lúc đó đòi thêm tiền cho em!”
“Một triệu tiền bồi thường của cái công ty rá/ch đó sao đủ cho em tiêu, em còn phải m/ua nhà cưới vợ nữa!”
Nghe những lời đó, mặt tôi tái mét, bụng dạ cồn cào buồn nôn.
Hóa ra bao nhiêu năm nay, tôi luôn sống dưới tầm mắt của họ.
Họ xem tôi ngủ, ăn cơm, thậm chí là thay quần áo mỗi ngày qua điện thoại.
Bây giờ không những không cho tôi đi học đại học, mà còn muốn tôi làm túi m/áu cho họ cả đời!
Ánh mắt tôi găm ch/ặt vào họ, lòng đầy h/ận th/ù cuộn trào.
Nhưng tôi không hề bộc phát ngay, vì bây giờ chưa phải lúc.
Tôi lạnh lùng nhìn vẻ đắc ý của họ, trong lòng nhẩm tính thời gian.
Họ cười một lúc lâu, thấy tôi không phản ứng gì, tưởng rằng tôi đã chịu khuất phục.
Mẹ tôi đang đắc chí định mở miệng thì bị tiếng chuông điện thoại trong túi tôi c/ắt ngang.
Nghe tiếng chuông báo thức, tôi nhếch môi.
Thời gian đã đến, giờ đến lượt tôi cười.
Tôi chậm rãi đứng dậy nhìn họ:
“5 giờ chiều rồi, hệ thống đăng ký nguyện vọng đã đóng.”
Mẹ tôi sững người, rồi cười khẩy, lên tiếng mỉa mai:
“Sao, cuối cùng cũng tuyệt vọng rồi à?”
“Định cầm ảnh chụp màn hình AI đi báo danh ở Thanh Bắc? Hay đã nghĩ ra cách đến công ty người ta ăn vạ đòi tiền rồi?”
Tôi nhìn vẻ mặt đắc ý đó, nở một nụ cười hả hê:
“Mẹ dùng điện thoại theo dõi con cả đêm, thế mà không phát hiện ra con không chỉ đăng ký nguyện vọng của mình à?”
Nụ cười trên mặt mẹ tôi đông cứng lại, rồi bị thay thế bằng sự hoảng lo/ạn:
“Mày có ý gì?!”
Tôi bước lên một bước, nhìn thẳng vào mắt bà ta:
“Ý con rất đơn giản.”
“Trong lúc mẹ bận rộn xem con lén lút đăng ký nguyện vọng qua camera, con đã tiện tay sửa luôn nguyện vọng của Trương Dũng.”
Mẹ tôi bật dậy khỏi ghế sofa, m/áu trên mặt rút sạch, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Mày đừng có ở đây mà nói nhảm hù dọa người khác! Tao làm gì có chuyện đưa mật khẩu của Tiểu Dũng cho mày!”
Tôi cười càng tươi hơn, giọng điệu đầy mỉa mai:
“Mẹ đúng là quý nhân hay quên, chẳng phải chính tay mẹ vứt điện thoại cho con, bắt con xem lịch sử trò chuyện của AI đó sao?”
“Bảng nguyện vọng của quý tử nhà mẹ nằm ngay ở giao diện sau, mật khẩu con nhìn rõ mồn một!”
Mẹ tôi lập tức hét lên, lao tới gi/ật lấy chiếc điện thoại vừa dùng để giám sát tôi, tay run đến mức suýt không cầm nổi.
Lúc này em trai tôi mới phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra, vẻ đắc ý trên mặt biến mất thay bằng sắc tái nhợt, nó sợ hãi gào lên:
“Chị động vào nguyện vọng của em à?! Mẹ! Mau xem nguyện vọng của con đi!”
Mẹ tôi cuống cuồ/ng mở khóa điện thoại, r/un r/ẩy truy cập vào trang web đăng ký nguyện vọng, nhập tài khoản của em trai tôi.
Ngay khoảnh khắc trang web hiện ra, bà ta như bị sét đá/nh ngang tai, chiếc điện thoại rơi bộp xuống đất.
Em trai tôi vội vàng lao đến nhặt lên, chỉ liếc mắt nhìn một cái, nó đã phát ra tiếng gào thét như heo bị chọc tiết:
“Không! Đây là cái gì thế này!”
Trên màn hình, trong cột nguyện vọng của nó hiện lên tên của những trường đại học 985, 211 hàng đầu.
Với số điểm 420 thảm hại của nó, những trường này đến điểm sàn còn chẳng chạm tới được, chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
Điều chí mạng hơn là, số điểm vừa chạm sàn của nó thậm chí còn không đủ tư cách để đợi xét tuyển bổ sung vào các trường đại học dân lập.