Ta ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế chính mà trước đây Tôn m/a m/a hằng mơ ước, tay nâng chén trà Mao Tiêm cực phẩm do Nội vụ phủ mới tiến cống.
Trong điện, đám tú nương và thái giám quản sự vốn dĩ mắt để trên đỉnh đầu, giờ đây quỳ rạp cả một sàn, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
“Thẩm đại nhân, đây là quan ấn Nhất phẩm Thượng thư do đích thân Hoàng thượng ban tặng, còn có... thánh chỉ gia phong cho ngài.”
Tô Cảnh Huyền đích thân dâng khay lên trước mặt ta, trong ánh mắt ẩn chứa một nụ cười đầy ẩn ý.
Ta vừa định đưa tay nhận thánh chỉ, bên tai bỗng truyền đến tiếng lầm bầm của bộ long bào thường phục mà Hoàng thượng vừa thay ra:
“Ôi chao, lão già này ở trong Ngự thư phòng băn khoăn cả buổi sáng, lòng bàn tay đầy mồ hôi, làm ướt sũng cả cổ áo của lão tử rồi. Thực ra hắn đâu chỉ muốn phong nàng làm quan, hắn còn giấu một đạo mật chỉ phong làm Thần phi, muốn lừa con nhóc này vào hậu cung đấy!”
Đầu ngón tay ta khựng lại, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Làm phi tử ư?
Đi tranh giành một củ dưa chuột với ba ngàn người đàn bà khác sao?
N/ão lão nương đâu có bị úng nước.
“Thánh chỉ cứ để lại đó, chuyện phong phi, nhờ Lục đại nhân thay ta từ chối giúp.”
Ta chậm rãi nhấp một ngụm trà.
Trong đáy mắt Tô Cảnh Huyền lóe lên vẻ kinh ngạc:
“Đại nhân... còn chưa xem thánh chỉ, sao biết bên trong có ý phong phi?”
“Ta đây là Tư Y Thượng thư, nghe là nghe tiếng của kim chỉ, nhìn là nhìn linh h/ồn của vải vóc.”
Ta đặt chén trà xuống, chỉ vào một vết xước cực kỳ nhỏ trên tay áo phi ngư phục của Tô Cảnh Huyền, thản nhiên nói: “Ví dụ như bây giờ, tay áo của ngươi đang oán trách rằng đêm qua khi ngươi trèo tường đi tra xét Thái sư phủ, đã bị chông sắt móc đ/ứt ba sợi chỉ bạc, nó thấy gió lùa vào đấy.”
Sắc mặt Tô Cảnh Huyền biến đổi dữ dội, theo bản năng sờ lên tay áo, quả nhiên dưới lớp thêu dày đặc đã sờ thấy ba sợi chỉ bạc bị đ/ứt.
Ánh mắt hắn nhìn ta, hoàn toàn từ ngưỡng m/ộ chuyển thành kính sợ.
“Thẩm đại nhân quả thực là thần nhân, Tô mỗ bái phục.”
Tô Cảnh Huyền cúi người, tâm phục khẩu phục cáo lui.
Ta bước ra khỏi nội điện, ánh nắng đổ xuống hàng vạn tấm lụa là gấm vóc rực rỡ sắc màu trong Thượng Phục Cục.
Khoảnh khắc đó, ta nghe thấy âm thanh vang vọng khắp núi sông.
“Thẩm đại nhân, lô Thục cẩm này thực ra thiếu mất ba tấc, ngài phải ph/ạt tên quan dệt vải đó!”
“Thẩm đại nhân, trong bộ y phục mới của Thục phi có giấu hương phấn bỏ th/uốc Hoàng thượng, ngài mau đi ngửi thử xem!”
“Thẩm đại nhân, đêm qua Hoàng thượng ở trong Ngự thư phòng lén gãi chân, làm tất rá/ch một lỗ rồi, thật x/ấu hổ quá đi!”
Ta vươn vai một cái, lắng nghe những bí mật khắp cung này, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Trong thâm cung này, cái gọi là thánh sủng, cái gọi là danh phận, tất cả đều là hư ảo.
Chỉ có quyền lực nắm trong tay và những nhân chứng không bao giờ phản bội ta này, mới là thực.
“Thẩm Thượng thư, Quý phi nương nương mời ngài đi kiểm tra y phục mới.”
Ngoài cửa truyền đến tiếng nịnh nọt của tiểu thái giám.
“Đã rõ.”
Ta vuốt phẳng nếp nhăn trên tay áo, sải bước đi vào nơi sâu thẳm vàng son lộng lẫy kia.