Ngày Thẩm Bạch chính thức trở thành bạn trai tôi, Cục Quản lý Yêu quái gửi đến một lá cờ lưu niệm.
Trên đó viết:
Kiến nghĩa dũng vi, tấm gương hòa hợp liên chủng tộc.
Tôi nhìn chằm chằm mười chữ đại tự đó, mắt tối sầm lại.
"Tổ Ngưu, trong cục các anh không có ai biết viết cờ lưu niệm à?"
Ngưu Bôn treo lá cờ lên tường.
"Chủ nhiệm Bạch đích thân đề bút đấy."
Tôi lập tức đổi giọng: "Viết thật là có văn hóa."
Thẩm Bạch đứng bên cạnh, đôi tai không giấu nổi, cái đuôi vẫy nhẹ.
Ngưu Bôn nhìn cậu ấy: "Chúc mừng nhé, thoát khỏi hôn nhân sắp đặt, hướng tới tự do yêu đương."
Thẩm Bạch nghiêm túc cảm ơn: "Cũng chúc mừng anh."
Ngưu Bôn ngẩn người: "Chúc mừng tôi cái gì?"
"Hôm nay anh không phải tăng ca đến rạng sáng."
Ngưu Bôn im lặng.
"Cảm ơn, nhưng cậu có thể không nói ra mà."
Cả tiệm cười vang.
Thẩm Chu Nhan quay lại tìm tôi là chuyện của một tháng sau.
Cô ta không mặc sườn xám nữa, thay bằng áo khoác gió bình thường, tay xách một thùng trái cây.
Tôi đứng trước cửa tiệm, suýt chút nữa tưởng mình nhìn nhầm.
"Cô Thẩm?"
Sắc mặt cô ta không tự nhiên lắm.
"Tôi đi ngang qua thôi."
Tôi nhìn chiếc xe buýt của Cục Quản lý Yêu quái phía sau cô ta.
Trong cửa sổ xe, Ngưu Bôn đang giả vờ nhìn trời.
"Đi ngang qua mà xa thế nhỉ."
Thẩm Chu Nhan nhét thùng trái cây vào tay tôi.
"Cho Tiểu Bạch đấy."
Thẩm Bạch thò đầu ra từ phòng sửa chữa, nhìn thấy cô ta, cái đuôi lập tức cứng đờ.
Thẩm Chu Nhan nhìn cậu, môi mấp máy.
Một hồi lâu mới thốt ra được một câu: "G/ầy đi rồi."
Tôi cúi đầu nhìn vòng eo của Thẩm Bạch.
Dạo này cậu ấy được cô Vương vỗ b/éo, rõ ràng là tròn ra một vòng rồi.
Thẩm Bạch nói nhỏ: "Cô."
Ánh mắt Thẩm Chu Nhan thoáng d/ao động.
"Ta không còn là tộc trưởng tạm quyền nữa rồi."
"Vâng."
"Phía tộc Khổng Tước, ta đã đến xin lỗi rồi."
"Vâng."
"Hội trưởng lão Thanh Kh//âu bảo ta hỏi cháu, có muốn về xem thử không."
Thẩm Bạch nhìn tôi.
Tôi không thay cậu ấy trả lời.
Cậu ấy tự suy nghĩ một lúc rồi nói: "Để Tết đi ạ."
Thẩm Chu Nhan gật đầu.
"Được."
Không khí đột nhiên tĩnh lặng.
Tĩnh lặng đến mức khiến người ta không quen.
Tôi vừa định tìm chuyện gì đó để nói thì Thẩm Chu Nhan nhìn sang tôi.
"Lâm Tiểu Mãn."
"Có."
"Chuyện trước kia, là ta không đúng."
Tôi sững người.
Cô ta nói rất cứng nhắc, như đang đọc bản kiểm điểm.
Nhưng quả thực là đang xin lỗi.
Thẩm Bạch cũng ngẩn người.
Thẩm Chu Nhan quay mặt đi: "Ta chỉ là thấy, nó sinh ra đã là Cửu Vĩ, thì nên gánh vác những thứ cần gánh vác."
Tôi nói: "Nhưng cậu ấy cũng có thể học cách làm chính mình trước đã."
Cô ta không phản bác.
Một lát sau, cô ta nói: "Cô nói chuyện vẫn đáng gh/ét như vậy."
Tôi cười: "Cô cũng chẳng dễ thương hơn là bao."
Ngưu Bôn trong xe ho đến mức suýt đ/ứt hơi.
Thẩm Chu Nhan trừng mắt nhìn anh ta một cái rồi lại nhìn Thẩm Bạch.
"Ta đi đây."
Thẩm Bạch bất chợt gọi cô lại.
"Cô."
Cô ta dừng bước.
Thẩm Bạch lấy từ bàn sửa chữa ra một chiếc hộp nhỏ, đưa qua.
"Điện thoại của cô, cháu sửa xong rồi."
Thẩm Chu Nhan nhận lấy chiếc hộp, ngón tay siết ch/ặt.
"Bao nhiêu tiền?"
Thẩm Bạch suy nghĩ một chút.
"Người nhà miễn phí ạ."
Viền mắt Thẩm Chu Nhan hơi đỏ.
Cô ta nhanh chóng quay người, lên xe rời đi.
Thẩm Bạch đứng trước cửa, nhìn theo chiếc xe khuất dần.
Tôi bước đến bên cạnh cậu ấy.
"Khó chịu à?"
Cậu ấy lắc đầu, rồi lại gật đầu.
"Có một chút."
Tôi nắm lấy tay cậu ấy.
"Bình thường thôi, người nhà mà, đâu phải cứ muốn nói rõ là nói rõ được ngay."
Cậu ấy cúi đầu nhìn tay chúng tôi.
Cái đuôi lén lút vòng qua, quấn lấy cổ tay tôi.
"Tiểu Mãn."
"Hửm?"
"Tối nay ăn trứng xào cà chua không?"
"Cậu chỉ biết mỗi món này thôi à?"
"Còn biết sườn kho nữa."
"Được, sườn kho."
Cậu ấy cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong.
Đèn trong tiệm vẫn sáng, lá cờ lưu niệm trước cửa bị gió thổi đung đưa.
Kiến nghĩa dũng vi, tấm gương hòa hợp liên chủng tộc.
Mấy chữ này vẫn rất vô lý.
Nhưng tôi nghĩ ngợi rồi, không gỡ xuống.
Dù sao thì cuộc đời tôi kể từ khi nhặt được một con Cửu Vĩ Hồ, cũng chẳng có gì là bình thường nữa.
Thẩm Bạch nắm tay tôi đi về nhà, đi được nửa đường lại dừng lại.
"Tiểu Mãn."
"Lại làm sao nữa?"
Đôi tai cậu ấy lộ ra, đỏ ửng rất rõ.
"Em vừa tra rồi, các cặp đôi loài người hình như phải hẹn hò định kỳ."
"Thế nên?"
"Ngày mai, em có thể mời chị đi xem phim không?"
Tôi nhìn cái đuôi đang căng thẳng đến mức sắp thắt nút của cậu ấy, cố tình trêu chọc.
"Xem xong thì sao?"
Cậu ấy nhịn mãi, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
"Xem xong... có thể nắm tay đi về."
Tôi bật cười thành tiếng.
"Thẩm Bạch."
"Dạ?"
"Cậu bây giờ đang nắm rồi đấy."
Cậu ấy cúi đầu nhìn một cái, cả con hồ ly đỏ từ tai đến tận cổ.
Cơn gió thổi qua đầu phố, cái đuôi của cậu ấy quấn lấy tay tôi ch/ặt hơn.