Bên dưới còn bổ sung thêm một hàng chữ nhỏ:

Một hỷ, đích tử họ Vương lần đầu cưới vợ.

Hài hỷ, chủ mẫu họ Lưu tái giá.

Mẹ từ con hiếu, giai ngẫu thiên thành.

Sau khi sửa xong, ta sai tiểu đồng nhà họ Ninh phi ngựa tốc hành gửi đến các phủ.

Mọi người đều biết ngày mai là đại hôn của ta và Vương Thiếu Hoa, nên không mấy ai để ý kỹ những thay đổi trên thiệp hỷ.

Nhưng mẹ ta đã thấy.

Bà cầm thiệp hỷ xông vào viện của ta:

“Chuyện này là sao?”

“Sao tân nương lại biến thành Lưu Mạn Nương rồi?”

Ta thuật lại đầu đuôi câu chuyện.

Mẹ ta gi/ận đến mức suýt đ/ập nát cái bàn.

“Thật không biết x/ấu hổ!”

“Con trai thành thân, bà ta làm mẹ mà lại mặc áo cưới bái đường, là muốn làm gì?”

“Hay là đêm động phòng hoa chúc bà ta còn muốn nằm ở giữa nữa?”

Ta cười lạnh.

Biết đâu đấy, khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.

Mẹ ta hỏi:

“Con định làm thế nào?”

Ta đáp:

“Xin lỗi người, mối hôn sự này xem ra thật sự phải tan tành rồi.”

“Ngày mai, con sẽ lật tung lễ đường nhà họ Vương.”

Mẹ ta im lặng một lát.

“Dẫu trước đây ta luôn lo con không gả đi được, nhưng ít nhất con cũng phải gả cho một người đàn ông ra h/ồn.”

“Đi quậy đi.”

“Thứ như Vương Thiếu Hoa, cả đời không gả cũng chẳng sao, không được để bản thân lỡ dở vì hắn.”

Ngày thứ hai.

Vương phủ treo đèn kết hoa, khách khứa tề tựu.

Tộc lão, quan mai, quý quyến trong kinh thành chật kín chính sảnh và sân viện.

Ta mặc bộ lễ phục dành cho bậc trưởng bối màu tử đàn, tóc búi cao, đứng ngay ngắn nơi cửa đón khách.

Có người thắc mắc:

“Ninh cô nương, sao nàng còn đứng đây?”

“Giờ lành sắp đến rồi, sao không đi thay áo cưới?”

Ta xua tay:

“Đó chỉ là chuyện nhỏ, sao quan trọng bằng việc tiếp đón quý khách chứ.”

Họ đâu có biết.

Trong phòng tân nương, người đang ngồi đó là Lưu Mạn Nương.

Bà ta soi gương đồng, chỉ trỏ sai bảo:

“Phấn son đậm thêm chút nữa, vẽ ta trẻ trung hơn một chút.”

“Hoa điền dán cho ngay ngắn, cài thêm mấy cây trâm ngọc nữa.”

“Phượng quan giữ cho vững, đừng làm hỏng búi tóc của ta.”

Hỷ nương tay run cầm cập, sắc mặt khó coi.

Bà ta rõ ràng nhớ hôm nay là ngày cô nương nhà họ Ninh xuất giá.

Sao tân nương ngồi trước bàn trang điểm lại trông giống mẹ của tân lang đến thế?

Chẳng lẽ bà ta đi nhầm phủ rồi?

Hỷ nương lén phái người đến hỏi ta.

Ta bảo với tiểu nha hoàn:

“Cứ yên tâm mà vẽ.”

“Phải làm sao cho thật diễm lệ và e thẹn.”

“Việc thành, ta thưởng gấp mười lần tiền hỷ.”

Tiểu nha hoàn nhanh chóng quay về truyền lời.

Một lát sau, hỷ nương tinh thần phấn chấn.

“Cứ tin ở ta, Ninh cô nương, hôm nay ta sẽ dốc hết tuyệt kỹ cả đời mình!”

Giờ lành đã đến.

Trong lễ đường Vương phủ, khách khứa nhộn nhịp, ồn ào đợi xem lễ.

Vương Hoài Viễn từ hậu viện đi ra, thấy ta đứng ở cửa thì có chút ngạc nhiên.

“Tiểu Tiểu, sao con vẫn còn ở đây?”

“Mau đi thay áo cưới đi chứ.”

Ta mỉm cười.

Vương bá phụ, người vẫn còn tâm trí lo cho con sao?

Lo cho chính mình trước đi.

Chốc nữa thôi, phu nhân của người sắp tái giá rồi đấy.

Một lát sau, cửa lễ đường từ từ mở ra.

Lưu Mạn Nương trong bộ áo cưới đỏ rực, đầu đội phượng quan, tay cầm hỷ khăn, vẻ mặt đầy e thẹn đứng nơi cửa.

Ánh đèn chiếu rọi lên người bà ta, hà bí lấp lánh tỏa sáng, dễ dàng chiếm lấy sự chú ý của cả lễ đường.

Lễ đường bỗng chốc lặng ngắt như tờ.

“Chuyện gì thế này? Hôm nay chẳng phải Vương Thiếu Hoa cưới cô nương nhà họ Ninh sao? Sao người bước ra lại là Vương phu nhân?”

“Suỵt... Nhà họ Vương đang kết kiểu hôn nhân gì mà ta không hiểu nổi thế này?”

“Mẹ ruột mặc áo cưới bái đường cùng con trai? Quy củ mới của kinh thành à?”

Dưới ánh mắt của mọi người, ta bước nhanh tới, đích thân cài hoa đỏ tân nương lên ngựk Lưu Mạn Nương.

“Đã là bá mẫu muốn thỏa nguyện, thì phải thực hiện cho trọn vẹn.”

“Áo cưới đã mặc, hoa đỏ cũng nên cài.”

“Hôm nay người mới là tân nương thể diện nhất trong lễ đường này.”

Sắc mặt Lưu Mạn Nương lúc này mới giãn ra đôi chút.

Bà ta còn làm bộ làm tịch hỏi ta:

“Tiểu Tiểu, sao con không mặc áo cưới?”

Ha ha.

Áo cưới của ta, tối qua đã bị ta cất sâu dưới đáy rương rồi.

Thứ ta đang mặc bây giờ, là bộ lễ phục trưởng bối vốn chuẩn bị cho mẹ ta.

“Chẳng phải chúng ta đã bàn bạc rồi sao?”

“Ta tuổi trẻ, mệnh cũng dài, người cứ bái trước đi.”

“Hôm nay ta không thể cư/ớp mất hào quang của người được.”

Sắc mặt Lưu Mạn Nương có chút vặn vẹo trong giây lát.

Nhưng vì nể mặt khách khứa đầy sảnh, bà ta không dám lên tiếng.

Ta chỉnh lại bộ lễ phục trên người, rồi lộ ra tấm thẻ treo bên hông.

Sợ người khác không nhìn rõ, đây là thứ ta sai người khắc gấp vào đêm qua.

Trên đó viết bốn chữ lớn:

Cao đường nhà gái.

Lưu Mạn Nương không phải muốn thỏa nguyện sao?

Ta cũng đến để thỏa nguyện một chút.

Người e thẹn mặc áo cưới.

Ta không đ/au không khổ làm cao đường.

Khách khứa xôn xao bàn tán.

Sắc mặt Vương Hoài Viễn đã chuyển thành màu gan heo.

Cũng phải thôi.

Phu nhân nhà mình ngay trước mặt mình mà mặc áo cưới bước về phía con trai ruột.

Sắc mặt không khó coi mới là lạ.

Nhưng đừng vội nhé.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7