Trò cười Vương Thiếu Hoa nghênh đón mẹ ruột trong lễ đường, sau nửa năm phát tán, đột nhiên lan truyền khắp kinh thành.
Người kể chuyện ở quán trà ngày ngày ra rả.
Trẻ con ngoài phố cũng có thể biến thành đồng d/ao để hát.
Nhà họ Vương nhanh chóng trở thành trò cười của cả kinh thành.
Tộc lão mở từ đường, xóa tên Vương Thiếu Hoa khỏi danh sách đích tôn của dòng tộc.
Vương Hoài Viễn cũng tuyên bố trước mặt mọi người, từ nay về sau không còn nhận đứa con trai này kế thừa gia nghiệp nữa.
Vương Thiếu Hoa trắng tay, lúc này chẳng còn việc gì để làm.
Chỉ quanh quẩn gần trạm dịch nơi giam giữ Lưu Mạn Nương trước khi bị lưu đày.
Mỗi khi đến giờ thăm nuôi, hắn lại vào trong ch/ửi bới một trận.
Dường như làm vậy mới có thể giảm bớt lỗi lầm của bản thân.
Dường như làm vậy mới có thể đổ hết hoàn cảnh hiện tại của mình cho người khác.
Nhìn Vương Thiếu Hoa vừa thăm nuôi xong bước ra với bộ dạng đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng.
Ta nhớ lại đêm trước đại hôn, những lời hắn nói với ta.
Làm vãn bối, phải biết thấu hiểu cho bề trên.
Giờ đây khi d/ao đã kề tận cổ mình, sự thấu hiểu của hắn cũng tan thành mây khói.
Bạch Chỉ Nhu phái người gửi cho ta một bức thư.
Trên thư chỉ có hai dòng chữ:
“Tỷ tỷ, còn gã đàn ông cặn bã nào cần ta ra tay không?”
“Ta chuyên làm nghề này, có nhu cầu cứ tìm ta nhé.”
Ta cười cười, đặt chén trà xuống, nhìn ra con phố dài náo nhiệt dưới lầu.
Vở kịch nhà họ Vương đã hạ màn.
Ngày tháng của ta còn dài.
Còn Vương Thiếu Hoa và Lưu Mạn Nương ư?
Một kẻ bám váy mẹ, một kẻ chuyên làm trò yêu quái.
Tình mẫu tử sâu đậm đến mức này, cũng coi như trăm năm có một.
Ta vốn là người lương thiện.
Chỉ có thể chúc họ--
Khóa ch/ặt lấy nhau.
Ngàn vạn lần đừng ra ngoài gây họa cho người khác nữa.