Tình yêu hóa bụi trần

Chương 1

09/07/2026 08:54

Làm nghề chuyên viên phục hồi sau sinh được ba năm, tôi đã dành dụm được 72 vạn, chỉ còn thiếu 8 vạn nữa là đủ số sính lễ 80 vạn mà bố tôi và bạn trai Thẩm Y đặt ra.

Hôm ấy, nền tảng đột nhiên chuyển đến một đơn đặt riêng, trả giá 8 vạn và chỉ đích danh tôi đến tận nơi, địa chỉ nằm ở khu nhà giàu trung tâm thành phố.

Người phụ nữ mở cửa mặc chiếc áo ngủ lụa hai dây, trên ngựk in hằn những vết hôn mờ nhạt, nhìn thấy tôi liền nở nụ cười đầy ẩn ý.

“Giang Thần Nguyệt phải không? Tôi chờ cô lâu lắm rồi.”

“Tìm cô là để nhanh chóng khôi phục độ săn chắc như trước khi sinh. Chồng tôi nhu cầu chuyện ấy rất cao, tôi mang th/ai mười tháng làm anh ấy nhịn khổ sở lắm. Đến những tháng cuối, anh ấy chạm nhẹ vào eo tôi còn sợ làm tôi căng cơ, cả đêm ôm tôi mà phải cố kìm nén. Giờ con đã được ba tháng rồi, tôi phải mau chóng phục hồi để chiều anh ấy chứ.”

Nói đoạn, cô ta đắc ý giơ điện thoại lên sát mặt tôi, trong video người đàn ông đang cúi đầu cắn nhẹ dái tai cô, trêu cô cười.

Đầu dò trên tay tôi “cạch” một tiếng rơi xuống hộp kim loại, chấn động làm tê rần cả mu bàn tay. Đó là Thẩm Y.

Chiếc áo sơ mi may đo anh đang mặc, chính là món quà sinh nhật tôi đã dành dụm ba tháng lương, so sánh cả chục lần mới dám đặt m/ua.

Toàn thân tôi cứng đờ như hóa đ/á, lòng bàn tay siết ch/ặt dây nguồn.

Tôi vô thức đảo mắt nhìn quanh căn biệt thự xa hoa, Tô Mạn Ni cười nói: “Căn nhà này anh ấy m/ua vào ngày Lễ Tình Nhân ba năm trước, đúng hôm chúng tôi đăng ký kết hôn. Sổ đỏ chỉ ghi tên một mình tôi, anh ấy bảo đó là viên th/uốc an tâm cho tôi, đến tối ngủ cũng phải khóa ch/ặt tôi trong vòng tay, sợ tôi bỏ chạy.”

Trong đầu tôi ong lên một tiếng, những hình ảnh quá khứ chợt trào dâng.

Hôm đó, tôi giấu gia đình định bỏ trốn cùng Thẩm Y, vừa bước ra khỏi cửa đã bị người bố tôi phái đến bắt về.

Thấy tôi nhất quyết đòi đi theo Thẩm Y, bố tôi đành nhượng bộ, nói chỉ cần Thẩm Y đưa ra được 80 vạn, ông sẽ chấp thuận cho chúng tôi đến với nhau.

Thẩm Y xuất thân từ nông thôn, gia cảnh nghèo khó, bố mẹ quanh năm làm ruộng ở quê, trong nhà đến một căn nhà ra h/ồn cũng không có, toàn thân anh ấy gom lại cũng không nổi 8 nghìn, chứ đừng nói đến 80 vạn.

Anh đỏ hoe mắt, nắm ch/ặt tay tôi, giọng điệu nhẫn nhục và tuyệt vọng: “Thần Nguyệt, anh không xứng với em, chúng ta chia tay đi, đừng để anh làm khổ em.”

Tôi không chịu chia tay, thế là vứt bỏ thân phận thiên kim nhà giàu nhất, dọn ra ngoài ở cùng anh, cùng nhau ki/ếm đủ 80 vạn đó.

Chúng tôi chen chúc trong căn gác mái dột nát thuê với giá 300 tệ một tháng, mùa hè nóng đến nổi mẩn ngứa, mùa đông lạnh đến nứt nẻ tay chân.

Tôi làm chuyên viên phục hồi sau sinh, còn anh khởi nghiệp.

Nhưng con đường khởi nghiệp vô cùng gian nan, hầu như năm nào cũng lỗ vốn.

Thẩm Y bận rộn đến mức mấy ngày liền không thấy mặt, tôi chỉ biết cố sức nhận thêm ca, dù kiệt quệ cũng mong giúp anh vơi bớt áp lực.

Anh thường ôm tôi, vẻ mặt đầy áy náy nói: “Thần Nguyệt, xin lỗi em, để em chịu thiệt thòi rồi, đợi anh thành công, nhất định sẽ tổ chức cho em đám cưới long trọng nhất.”

Vậy mà anh lại quay sang ôm người đàn bà khác ngủ trong căn biệt thự tiền tỷ?

Tô Mạn Ni đứng dậy dẫn tôi đi về phòng trị liệu, lướt qua nhà bếp thấy cô bảo mẫu đang tất bật, cô ta tiện miệng nói:

“Lúc tôi mang th/ai, anh ấy đến nước cũng không cho tôi tự bê, đặc biệt thuê hẳn bảo mẫu hạng vàng lương ba vạn một tháng. Tối dậy đi vệ sinh đều là anh bế tôi đi, chỉ sợ tôi mệt.”

Cô ta khựng lại, quay sang nhìn tôi: “Nên cô hiểu tại sao tôi gấp gáp phục hồi rồi chứ? Nhưng cô làm nghề này, gặp nhiều rồi, chắc chắn sẽ thông cảm.”

Câu nói ấy như cây kim nung đỏ đ/âm thẳng vào ngựk tôi.

Tháng trước, tôi vừa nhận được ba vạn tiền hoa hồng, không giữ lại một đồng nào chuyển hết cho Thẩm Y làm sính lễ, quay lưng đi đã sốt cao đến 39,8 độ.

Nằm liệt giường không dậy nổi, tôi gọi điện bảo anh đưa đi viện, anh chỉ vội vàng mang về cho tôi hộp th/uốc cảm giá 9,9 tệ, nói bận dự án không đi được, quay người liền mất hút.

Bước đến chân cầu thang, Tô Mạn Ni chống eo chậm rãi đi lên, cổ áo ngủ trễ xuống, trên vai còn in hằn vết đỏ tươi mới, cô ta vuốt ve bụng bầu chưa kịp xẹp, cười ngọt ngào:

“Mới mang th/ai tháng đầu, th/ai nhi chưa ổn định, anh ấy đẩy hết công việc để đi cùng tôi khám th/ai. Rút m/áu thôi cũng lấy tay che mắt tôi vào lòng sợ tôi đ/au, còn m/ua cho tôi thực phẩm bổ sung nhập khẩu giá mười vạn, nói sẽ nuôi tôi trắng trẻo mũm mĩm, tối nằm trên giường còn phải xoa bóp eo cho tôi cả đêm, chỉ sợ tôi mệt.”

Chân tôi khuỵu xuống, suýt ngã nhào trên bậc thang, đầu ngón tay bấu ch/ặt vào tay vịn mới gượng gạo đứng vững.

Tính ngược thời gian lại, lúc Tô Mạn Ni mang th/ai, đúng là thời điểm tôi sảy th/ai lần đầu.

Khi đó tôi mang th/ai ngoài ý muốn, cầm tờ kết quả xét nghiệm hớn hở về tìm Thẩm Y, anh lại ôm tôi khóc.

Anh nói chúng tôi bây giờ không có tiền nuôi con, nói không thể để tôi chịu thiệt thòi, dỗ dành tôi uống th/uốc ph/á th/ai.

Khi th/uốc phát tác, tôi đ/au đến lăn lộn trên giường gọi cấp c/ứu 120, gọi điện cho anh mấy chục cuộc đều báo máy tắt.

Hôm sau anh đỏ hoe mắt trở về, nói vì tiếp khách quan trọng nên uống nhiều, điện thoại hết pin, gương mặt đầy áy náy.

Tôi xót xa vì anh vất vả tiếp khách, không những không trách móc, còn quay sang an ủi anh, chuyển hết mười vạn tiền hoa hồng vừa nhận được cho anh, bảo anh cứ yên tâm xoay vốn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhận nhầm nốt ruồi lệ, tôi đá ân nhân giả để gả cho chú út

Chương 11
Tôi mắc chứng mù mặt nghiêm trọng, đã làm máy rút tiền cho thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh là Kỷ Lẫm suốt 3 năm. Tiền tôi bỏ ra, quan hệ tôi lo, rắc rối anh ta gây ra tôi đều đứng ra dọn dẹp. Cho đến đêm trước hôn lễ, tại bữa tiệc độc thân, tôi đứng ngoài cửa nghe thấy bạn bè anh ta cười cợt: 'Kỷ Lẫm, cậu định kết hôn với một người mù mặt thật đấy à?', 'Sau này đừng để cô ta đến chồng mình cũng không nhận ra, lại chạy theo người khác đấy.' Kỷ Lẫm đáp lại bằng giọng điệu cợt nhả, đầy khinh khỉnh: 'Hết cách mà, cô ta chỉ nhận mỗi nốt ruồi trên mặt tôi, đuổi thế nào cũng không đi.', 'Thật ra người cứu cô ta năm đó đâu phải là tôi, tôi chỉ đưa cô ta đến bệnh viện thôi, ai ngờ cô ta tỉnh lại liền bám lấy tôi như một con cún.' Bạch nguyệt quang của anh ta cười khúc khích: 'Tôi có một ý hay, hay là anh đi tẩy nốt ruồi đó đi, xem cô ta còn nhận ra anh không.' Tôi không chút biến sắc, một cước đạp văng cửa phòng bao. Ngay trước mặt tất cả mọi người, tôi ném chiếc nhẫn đính hôn trị giá 10 triệu vào thùng rác. 'Tẩy đi cũng tốt, đỡ làm lỡ việc tôi đi tìm ân nhân cứu mạng thực sự.'
Hiện đại
0