Đầu ngón tay tôi xuyên qua lớp áo mặc nhà mềm mại, chạm chính x/ác vào vết s/ẹo dài dữ tợn và thô ráp vắt ngang khắp tấm lưng anh.

Đó là huân chương anh để lại sau khi từ cõi ch*t trở về để bảo vệ tôi mười năm trước.

Cũng là sợi dây liên kết buộc ch/ặt số phận chúng tôi lại với nhau.

Tôi ngước đầu lên, mượn ánh trăng dịu dàng nhìn khuôn mặt sâu thẳm của anh, nhìn nốt ruồi lệ đỏ thắm như m/áu nơi đuôi mắt anh.

“Kỷ Đình.”

Tôi nhìn vào mắt anh, từng chữ một, vô cùng kiên định nói:

“Kiếp này, kiếp sau, ân tình của anh, đều để em trả.”

“Dùng cả đời em để trả.”

Đáy mắt Kỷ Đình bỗng bùng lên một ngọn lửa tối tăm.

Anh không nói thêm lời nào, mà cúi đầu xuống, hôn mạnh lên môi tôi.

Nụ hôn này bá đạo, cuồ/ng nhiệt, mang theo sự kìm nén suốt mười năm và niềm vui sướng đi/ên cuồ/ng khi tìm lại được báu vật, như muốn hòa tan cả người tôi vào xươ/ng m/áu anh.

Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua ban công, ánh đèn xa xa lấp lánh.

Vị Diêm Vương sống vốn cao cao tại thượng, tà/n nh/ẫn trong mắt người đời, người đàn ông đầy vẻ hung bạo này, cuối cùng cũng chờ được cô gái mà anh giấu trong tim suốt mười năm ròng rã.

Còn tôi, cuối cùng cũng xuyên qua tầng tầng sương m/ù, tìm được người thực sự sẵn lòng đỡ đ/ao, bảo vệ tôi chu toàn.

Ân tình đã trả xong.

Quãng đời còn lại, là tình yêu thuộc về cả cuộc đời chúng ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhận nhầm nốt ruồi lệ, tôi đá ân nhân giả để gả cho chú út

Chương 11
Tôi mắc chứng mù mặt nghiêm trọng, đã làm máy rút tiền cho thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh là Kỷ Lẫm suốt 3 năm. Tiền tôi bỏ ra, quan hệ tôi lo, rắc rối anh ta gây ra tôi đều đứng ra dọn dẹp. Cho đến đêm trước hôn lễ, tại bữa tiệc độc thân, tôi đứng ngoài cửa nghe thấy bạn bè anh ta cười cợt: 'Kỷ Lẫm, cậu định kết hôn với một người mù mặt thật đấy à?', 'Sau này đừng để cô ta đến chồng mình cũng không nhận ra, lại chạy theo người khác đấy.' Kỷ Lẫm đáp lại bằng giọng điệu cợt nhả, đầy khinh khỉnh: 'Hết cách mà, cô ta chỉ nhận mỗi nốt ruồi trên mặt tôi, đuổi thế nào cũng không đi.', 'Thật ra người cứu cô ta năm đó đâu phải là tôi, tôi chỉ đưa cô ta đến bệnh viện thôi, ai ngờ cô ta tỉnh lại liền bám lấy tôi như một con cún.' Bạch nguyệt quang của anh ta cười khúc khích: 'Tôi có một ý hay, hay là anh đi tẩy nốt ruồi đó đi, xem cô ta còn nhận ra anh không.' Tôi không chút biến sắc, một cước đạp văng cửa phòng bao. Ngay trước mặt tất cả mọi người, tôi ném chiếc nhẫn đính hôn trị giá 10 triệu vào thùng rác. 'Tẩy đi cũng tốt, đỡ làm lỡ việc tôi đi tìm ân nhân cứu mạng thực sự.'
Hiện đại
0