Người mẹ tái hôn đã nhiều năm không liên lạc đột nhiên chuyển cho tôi 0,1 tệ, nói muốn mượn chiếc xe mới của tôi dùng hai ngày.
Tôi cứ ngỡ bà ấy muốn hàn gắn tình cảm, sau khi dặn dò bà hãy giữ gìn xe cẩn thận, tôi liền mang chìa khóa xe qua.
Chiều hôm đó, tôi lại lướt thấy livestream đua xe của cô em gái cùng mẹ khác cha.
Chiếc xe cô ta lái, rõ ràng chính là chiếc xe mới của tôi.
Trong livestream, thân xe bị phun đầy những hình vẽ graffiti rẻ tiền, khoang xe cũng bừa bãi tan hoang.
Tôi bắt taxi đến hiện trường để ngăn cản, nhưng lại bị cô em gái lần đầu gặp mặt này s/ỉ nh/ục:
“Con chó nghèo kiết x/ác nào đây mà đòi nhận người thân? Mẹ tôi nói rồi, bà ấy chỉ có mình tôi là con gái thôi!”
“À, tôi biết rồi. Chắc cô là đứa con hoang của người chồng trước mà mẹ tôi hay nhắc tới đúng không?”
“Đồ mặt dày! Hôm nay tôi phải đòi lại công bằng cho những uất ức mà mẹ tôi từng chịu năm xưa!”
Lúc đó tôi mới hiểu, trong lòng mẹ đã không còn chỗ cho tôi từ lâu rồi.
Thế nhưng, chiếc xe đó là quà kỷ niệm mà bạn trai thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh tặng tôi.
Mà người đàn ông đó, cả đời này gh/ét nhất là ai động vào người của anh ấy.
...
“Mọi người ơi! Hãy nhìn chiếc Pagani Huayra bản tùy chỉnh này đi! Chỉ có duy nhất một chiếc trên toàn thế giới đấy!”
“Đường nét này, tiếng động cơ này, phải đáng giá bao nhiêu cái mục tiêu nhỏ (trăm triệu) đây!”
“Chị Kiều Kiều đúng là có tầm cỡ, đến cả siêu xe cấp thần thánh thế này cũng có thể lấy về cho chúng ta mở mang tầm mắt!”
Tôi ngồi ở hàng ghế sau taxi, dán mắt vào màn hình livestream, tức gi/ận đến run người.
Chiếc xe này là quà kỷ niệm ba năm quen nhau mà Hoắc Đình Thâm tặng tôi một tuần trước.
Thân xe là do anh bỏ ra số tiền khổng lồ mời bậc thầy tùy chỉnh ô tô hàng đầu nước Ý, mất tròn một năm mới chế tác thủ công hoàn thiện.
Từng chi tiết trong xe, thậm chí cả đường chỉ kh//âu trên ghế ngồi, đều được tùy chỉnh theo sở thích của tôi.
Bình thường tôi còn chẳng nỡ lái, chỉ để trong gara điều hòa của biệt thự.
Vậy mà bây giờ, trên màn hình livestream, thân xe bị phun đầy những hình vẽ graffiti rẻ tiền màu hồng huỳnh quang và xanh lá mạ!
Trên ghế da cao cấp còn vương vãi tàn th/uốc, rư/ợu sâm panh uống dở, thậm chí có vài đôi giày cao gót còn gác thẳng lên bảng điều khiển trung tâm.
Trong đó, nữ streamer cầm điện thoại gào thét phấn khích nhất tên là Cố Kiều Kiều.
Cô ta là con gái của mẹ ruột tôi, Lâm Thục Vân, sinh với người chồng hiện tại sau khi tái hôn.
Trước đó, tôi chưa từng gặp cô em gái này, chỉ biết mặt qua những bức ảnh trên trang cá nhân của mẹ.
Nửa tiếng sau, taxi dừng lại ở điểm bắt đầu của con đường đèo bỏ hoang ở phía tây ngoại ô.
Đẩy cửa xe, tôi lao thẳng vào giữa đám phú nhị đại và những người có sức ảnh hưởng đang tiệc tùng đi/ên cuồ/ng.
“Dừng tay! Ai cho phép các người phun vẽ lung tung lên xe hả?!”
Tiếng nhạc chát chúa đột ngột im bặt, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn tôi.
Chỉ có Cố Kiều Kiều nhảy xuống từ nắp ca-pô, kh/inh khỉnh đá/nh giá tôi từ đầu đến chân.
“Cô là ai? Bị b/ệnh à? Có biết đây là địa bàn của ai không?”
“Đây là món quà sinh nhật mẹ tôi đặc biệt chuẩn bị cho tôi, tiểu thư đây đang livestream ở đây, cô sủa cái gì hả?”
“Mẹ cô chuẩn bị? Cô m/ù à? Không nhìn thấy biển số xe này là chữ viết tắt tùy chỉnh đ/ộc quyền sao?!”
Tôi chỉ vào tấm biển tùy chỉnh khắc chữ “XW·HTS” (Tinh Vãn · Hoắc Đình Thâm) ở đầu xe, gi/ận đến mức không kiềm chế được.
Một gã tóc vàng bên cạnh ghé qua nhìn rồi cười khẩy.
“Chữ nghĩa gì chứ, chắc là mã hiệu của công ty cho thuê xe nào đó thôi!”
“Chiếc xe này là của tôi! Các người chưa được phép mà tự ý vẽ bậy phá hoại, thậm chí còn uống rư/ợu lái xe! Là vi phạm pháp luật đấy!”
Tôi xót xa nhìn vết xước sâu trên cửa xe.
Thế nhưng Cố Kiều Kiều lại thản nhiên hất tóc, chỉ tay vào mũi tôi cười nhạo.
“Của cô? Cô cũng nên soi gương xem mình là loại gì đi! Siêu xe cấp bậc này, cô có làm việc tám kiếp cũng không m/ua nổi cái lốp xe đâu!”
“Nhìn cho kỹ đi, đây là bà Lâm Thục Vân, mẹ tôi, đích thân lấy về cho tôi đấy!”
“Còn về chuyện cô nói phá hoại,” cô ta kh/inh miệt đ/á vào phần cản trước bằng sợi carbon đắt đỏ, “đây gọi là nghệ thuật graffiti!”
“Tiểu thư đây làm hỏng đồ của nhà mình, mẹ tôi còn chẳng xót, đến lượt cô cái loại nhà quê như cô xót à?”
Ha, bao nhiêu năm rồi, Lâm Thục Vân vẫn hư vinh như thế.
Năm đó Lâm Thục Vân chê bố tôi nghèo, bỏ chồng bỏ con để lấy tên trọc phú Cố Kiến Quốc.
Những năm qua bà ta chẳng hề quan tâm đến tôi, thế mà sáng nay lại đột ngột kết bạn lại WeChat của tôi, chuyển 0,1 tệ, nói muốn mượn xe của tôi đi gặp khách hàng quan trọng để lấy thể diện.
Tôi vì chút tình m/áu mủ cuối cùng mà mềm lòng đồng ý.
Kết quả, bà ta lại vì muốn thể hiện vai người mẹ tốt trước mặt Cố Kiều Kiều mà đem món quà tôi trân quý nhất ra cho đám tiểu thư hư hỏng này chà đạp!
Tôi lười nói nhảm với cô ta, lấy điện thoại ra định gọi 110.
Đột nhiên, một chai sâm panh uống dở đ/ập thẳng vào trán tôi, tôi đ/au đến mức hoa mắt chóng mặt, trán lập tức sưng lên một cục lớn.
Hai gã đàn ông l/ưu ma/nh lao lên đ/è ch/ặt lấy tôi, khiến tôi không thể cử động.