“Thanh Thanh... đừng đi...”
“Anh biết mình sai rồi... Anh nhớ ra hết rồi...”
“Là do con tiện nhân đó hại anh... Anh chỉ là nhất thời bị m/a xui q/uỷ khiến...”
Nước mắt lăn dài từ khóe mắt anh ta, rơi xuống chiếc gối trắng tinh. Trông thật đáng thương biết bao.
Nếu là trước đây, chỉ cần thấy anh ta rơi một giọt nước mắt, tôi đã xót xa không chịu nổi. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nực cười.
“Nhất thời bị m/a xui q/uỷ khiến?”
Tôi cười lạnh.
“Lục Cảnh Niên, giấu tôi đưa cô ta vào công ty, cũng là m/a xui q/uỷ khiến sao?”
“Ngày xảy ra t/ai n/ạn, anh bản năng bảo vệ cô ta, cũng là m/a xui q/uỷ khiến sao?”
“Một tháng mất trí nhớ này, anh mặc kệ cô ta chà đạp tôn nghiêm của tôi, cũng là m/a xui q/uỷ khiến sao?”
Sắc mặt Lục Cảnh Niên tái nhợt, đôi môi r/un r/ẩy, không thốt nổi một lời. Bởi vì anh ta không thể phản bác. Những tổn thương đó đều là sự thật đã xảy ra. Cho dù anh ta có mất trí nhớ, cho dù anh ta có bao nhiêu lý do đi chăng nữa, thì chuyện đã làm là đã làm.
“Lục Cảnh Niên, sự thâm tình đến muộn, còn rẻ mạt hơn cả cỏ rác.”
“Chúng ta chia tay trong êm đẹp đi, đừng dây dưa với tôi nữa.”
Anh ta đỏ ngầu mắt, gầm lên như một kẻ đi/ên:
“Thẩm Thanh, em là của anh!”
“Cả đời này em đừng hòng rời xa anh!”
“Chỉ cần em dám đi, anh sẽ h/ủy ho/ại công ty!”
Nhìn dáng vẻ cuồ/ng lo/ạn của anh ta, tôi thở dài. Quả nhiên, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Đến nước này rồi, thứ anh ta nghĩ đến vẫn là đe dọa và kiểm soát.
Tôi lùi lại một bước: “Tùy anh.”
Vị Lục tổng từng kiêu ngạo không coi ai ra gì, giờ đây lại hèn mọn như một con chó.
“Lục Cảnh Niên, chúng ta không thể quay lại như trước được nữa rồi.”
Lục Cảnh Niên sững người. Anh ta nhìn tôi, nước mắt rơi lã chã không báo trước.
“Nhưng... nhưng chúng ta có bảy năm tình cảm mà...”
“Bảy năm?”
Tôi cười, cười đến mức nước mắt chực trào ra.
“Lục Cảnh Niên, bảy năm qua, là do tôi m/ù mắt.”
“Bây giờ tôi sáng mắt rồi, anh không lẽ lại nghĩ rằng, tôi còn đi nhặt rác về làm gì chứ?”
Nói xong, tôi không quay đầu lại mà bước đi.
Phía sau, Lục Cảnh Niên quỳ rạp xuống đất, gào khóc thảm thiết. Đáng tiếc, chẳng còn ai đ/au lòng vì anh ta nữa.
(Hết)