Vào một buổi chiều nắng đẹp gió êm, ta và nương ngồi xe ngựa hướng về phương Nam, định bụng sẽ về nhà ngoại ở một thời gian. Không ngờ vừa ra khỏi cổng thành, phía sau xe ngựa đột nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Khương nhị tiểu thư, nàng là ân nhân c/ứu mạng của ta, sao còn chưa đợi ta báo đáp đã vội vã rời kinh thế này?"

Tim ta đ/ập mạnh một nhịp, lập tức vén rèm xe nhìn ra sau. Chỉ thấy Thái tử cưỡi trên lưng ngựa trắng, nụ cười rạng rỡ khiến đôi mắt cong lại: "Ta đã xin phụ hoàng chỉ dụ nam tuần, những ngày tháng tới, để ta từ từ báo đáp nàng có được không?"

Nương nhìn ta đầy thâm ý. "Được!" Nói đoạn, ta đỏ mặt, trốn vào trong xe ngựa.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm