Chồng ơi, lại là anh sao?

Chương 5

11/07/2026 09:11

Đôi khi tâm trạng không tốt, chỉ cần trò chuyện với anh ấy vài câu, tôi lại cảm thấy bình tâm một cách kỳ lạ. Anh ấy giống hệt như người anh hàng xóm dịu dàng mà tôi hằng tưởng tượng hồi nhỏ.

Tôi: 【Bảo bối, hu hu hu.】

Anh ấy đáp lại rất nhanh: 【Anh đây.】

Tôi: 【Hu hu hu hu.】

Vì ngại gõ chữ quá chậm, tôi gửi thẳng ba đoạn tin nhắn thoại dài 60 giây. Tất nhiên, tôi đã giấu nhẹm sự tồn tại của hai gã bạn trai qua mạng kia, chỉ thu gọn số lượng xuống còn một nửa để giảm bớt áp lực suy nghĩ cho anh ấy.

Anh ấy: 【Ừm, chuyện này đúng là hơi khó giải quyết, chồng em có vẻ là người "đ/ao thương bất nhập" nhỉ. Nhưng cũng không phải là không có cách.】

Tôi lập tức sáng mắt lên: 【Cách gì vậy?】

Anh ấy: 【Em nói với anh ta là em muốn có con.】

Tôi: 【?】

Anh ấy: 【Con sinh ra rồi thì không nhét ngược lại được nữa. Cho dù hai người có ly hôn, các người vẫn có con làm sợi dây liên kết, bị trói buộc vào nhau. Đây là cả một đời đấy, sao anh ta có thể không sợ?】

Tôi bừng tỉnh đại ngộ. Thế là tôi rửa mặt, thay chiếc váy ngủ hai dây rồi đẩy cửa phòng ngủ của Đỗ Trì Phong.

Căn phòng tối om. Có vẻ anh đã chuẩn bị đi ngủ rồi. Tôi bật đèn, đi đến trước mặt anh, đi thẳng vào vấn đề: "Chồng ơi, em muốn sinh con với anh."

Đỗ Trì Phong mở mắt nhìn tôi: "Hửm?"

Tôi lặp lại lần nữa: "Chồng ơi, em muốn sinh con với anh!"

Tôi nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt chân thành. Đỗ Trì Phong không động đậy. Tôi vừa định nhân cơ hội làm ầm lên để ép anh ly hôn thì anh đã túm lấy tôi kéo vào lòng, đ/è xuống giường, cúi đầu chặn lấy môi tôi.

Tôi: "Ưm ưm ưm!"

Tôi sợ đến mức ra sức đẩy anh ra. Anh mút mạnh lấy lưỡi tôi một cái rồi mới buông ra: "Không phải muốn có con sao? Em sẽ không nghĩ là con được trồng trong chậu hoa đấy chứ?"

Tôi chạy trối ch*t. Về đến phòng ngủ, tôi nhắn tin cho người bạn trai số 3, báo cáo ngắn gọn tiến độ.

Anh ấy: 【Em sợ lắm à?】

Tôi: 【Sợ ch*t khiếp luôn, hu hu hu, sợ đến mức tay em vẫn còn đang run đây này.】

Anh ấy: 【Đừng sợ nữa, anh xin lỗi.】

Tôi: 【Bảo bối anh không cần xin lỗi đâu, là tại anh ta cầm thú không bằng, cách của anh không có vấn đề gì cả!】

Anh ấy: 【...Ừm. Anh nghĩ lại rồi, không cần con nữa, hai người cùng nuôi một con thú cưng đi. Anh ta chắc chắn sẽ chẳng thèm quan tâm đâu, đến lúc đó em có thể chỉ trích anh ta vô trách nhiệm, không phải là một người bạn đời tốt. Sau đó đề nghị ly hôn, dư luận cũng sẽ ủng hộ em.】

Trái tim tưởng chừng như đã ch*t của tôi lại nhen nhóm một tia hy vọng. Tôi chưa được sự đồng ý của Đỗ Trì Phong đã ôm về nhà một chú chó Beagle. Lúc Đỗ Trì Phong về nhà, đôi giày da thủ công của anh đã bị nó tè một bãi lên đó.

Nhưng Đỗ Trì Phong không hề nổi trận lôi đình như tôi tưởng tượng. Trái lại, anh lặng lẽ dọn dẹp sạch sẽ rồi ngồi xuống cạnh tôi, hỏi: "Đặt tên chưa?"

Tôi vừa vuốt ve chú chó vừa trả lời: "Tên là Ồ Ồ."

Đỗ Trì Phong gật đầu, đón chú chó từ tay tôi, nhẹ nhàng xoa xoa.

Tôi vô cùng hối h/ận vì đã đặt cái tên này cho Ồ Ồ, bởi vì nó cứ kêu suốt. Chỉ cần tôi hoặc Đỗ Trì Phong rời đi là nó lại kêu. Trừ khi cả hai chúng tôi cùng ở bên cạnh nó, nó mới chịu yên tĩnh một chút. Thế là đêm đầu tiên Ồ Ồ đến nhà, tôi buộc phải ôm nó nằm trên giường của Đỗ Trì Phong.

Nửa đêm, Ồ Ồ lại bắt đầu rên rỉ đòi người. Tôi vừa mở mắt ra, Đỗ Trì Phong đã nói: "Không sao, có thể là nó muốn đi vệ sinh hoặc đói bụng thôi, em ngủ tiếp đi."

Sau đó anh ôm Ồ Ồ ra ngoài. Mãi một lúc lâu sau mới quay lại, đặt chú chó đã ăn no uống đủ, giải quyết xong nỗi buồn về vị trí cũ.

Sáng hôm sau, Ồ Ồ lại đòi ra ngoài. Đỗ Trì Phong dắt nó đi dạo xong, ngồi trên sofa xử lý email mà vẫn tranh thủ chơi ném bóng cùng nó. Tôi liếc nhìn anh, hỏi: "Sao nào, có thấy phiền không?"

Đỗ Trì Phong nhìn máy tính, tay ném bóng, không ngẩng đầu lên nói: "Em chưa từng nghe câu này à? Bất kỳ người đàn ông nào cũng có thể trở thành người cha. Nhưng chỉ có người đàn ông trẻ trung, quyến rũ và biết phấn đấu như anh mới có thể trở thành daddy. Đây đều là những việc daddy nên làm, chẳng có gì phải phiền cả."

Nói xong, anh không biết lấy từ đâu ra một chiếc thẻ đưa cho tôi: "Cứ tùy ý quẹt đi."

Tôi: "..."

Đáng gh/ét, lại bị anh ta làm cho cứng họng.

Tôi thực sự không biết nuôi chó. Tôi chỉ biết nuông chiều vô điều kiện, rồi nuôi ra một con cún nhỏ không có giáo dục. Giây phút này, cuối cùng tôi cũng hiểu được cha mẹ mình. Có lẽ trước đây khi nhìn tôi, họ cũng cảm thấy như vậy. Cảm thấy tôi hồi nhỏ là đứa trẻ bị bỏ lại quê nhà đã chịu nhiều khổ cực, trên chân giờ vẫn còn vết s/ẹo do tự nấu cơm bị bỏng. Dù tôi không có giáo dục, rất mất mặt, nhưng họ cũng không nỡ đá/nh. Cùng lắm là giảng đạo lý cho tôi.

Ồ Ồ là chó thí nghiệm đã giải ngũ, cũng chịu nhiều khổ cực, trên bụng có một vết s/ẹo dài. Thế nên dù nó có phá nhà, có kêu lo/ạn, tôi cũng không nỡ đá/nh. Thế nhưng Đỗ Trì Phong lại có lập trường kiên định hơn tôi nhiều. Anh đặc biệt tìm chuyên gia giúp chúng tôi huấn luyện Ồ Ồ, còn gửi nó đến trường học cho chó. Dần dần, Ồ Ồ trở nên hiểu chuyện hơn nhiều. Tôi ngày càng thích nó, ngày càng không thể rời xa nó. Tôi không nhịn được mà nói với bạn trai qua mạng số 3:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
3 10 năm vây hãm Chương 10
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghe lời hệ thống tránh xa thanh mai trúc mã, anh ta vội vàng bật khóc

Chương 11
Tôi mắc chứng nghiện cắn từ nhỏ, người bạn thanh mai trúc mã đã chủ động hiến thân để giúp tôi thỏa mãn cơn nghiện ấy. Thuở nhỏ là cổ tay, lớn dần lên thì chuyển thành vai và cổ. 【Cậu không thấy anh ta rất bài xích việc này sao?】 Một ngày nọ, sau khi cắn xong, trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói máy móc. 【Nhìn xem, anh ta cau mày, hơi thở dồn dập, đến nước mắt cũng sắp trào ra vì thấy cậu ghê tởm rồi kìa.】 Tôi cúi đầu nhìn, khóe mắt Chu Yến Lê quả nhiên hơi ươn ướt, anh cúi đầu, những đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch vì cố nhẫn nhịn. 【Sắp bị đống nước dãi bẩn thỉu làm cho buồn nôn chết đi được mà vẫn không đẩy cậu ra, nam chính thật sự quá lương thiện rồi.】 Hóa ra thanh mai trúc mã của tôi là nam chính, mà nữ chính lại chẳng phải là tôi. 【Nếu cậu không sớm bỏ cái tật nghiện cắn này đi, đợi đến khi nữ chính xuất hiện, cậu chỉ còn nước ôm thịt heo mà gặm thôi.】 Thế là tôi bắt đầu thay đổi thói quen xấu đã được Chu Yến Lê nuông chiều suốt hơn mười năm qua. Một lần nữa cơn nghiện tái phát, cậu bạn cùng bàn tốt bụng đưa cánh tay về phía tôi: "Đừng nhịn nữa, cắn tôi đi." Tôi đang định cúi đầu thì chợt thoáng thấy gương mặt tái mét của người bạn thanh mai trúc mã ở phía xa.
Tình cảm
0
Bóng thưa Chương 10