Ngay khi tôi định lên mạng tìm thông tin về buổi đấu giá đó thì bỗng có tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, là Thích Hứa. Anh ta vẫn mặc chiếc áo khoác cao cấp lúc ra ngoài, chỉ là trong tay lại xách một hộp tôm hùm đất chẳng hề xứng với đẳng cấp của anh ta.
Trước đây, Thích Hứa gh/ét ăn mấy món này nhất. Mãi đến khi ở bên tôi, anh ta mới bắt đầu dần dần thử. Khi đó, anh ta luôn cười rồi búng nhẹ lên trán tôi: "Là em làm hư anh rồi. Ph/ạt em thế nào đây? Hửm?"
Thế nhưng, Thích Hứa trước mắt này, không còn là người luôn dung túng tôi mọi chuyện nữa. Tôi vô thức lạnh nhạt:
"Anh đến đây làm gì?"
Thích Hứa nhướn mày, tự nhiên xông vào nhà tôi:
"Mấy món đồ vỉa hè ngon nhưng không tốt cho sức khỏe này, tôi vẫn quen ăn cùng em hơn."
Nhìn Thích Hứa đã ngồi chễm chệ trong phòng khách, tôi kháng cự:
"Nhưng tôi không muốn ăn bữa cơm chia tay với anh. Thích tổng, mời anh rời đi."
Thích Hứa cụp mắt, mỉa mai:
"Nghĩ gì thế? Cơm chia tay gì chứ? Tịch Ninh, chúng ta từng yêu nhau sao?"
Thích Hứa tháo chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út, cẩn thận đặt sang một bên. Anh ta mở hộp tôm hùm đất, ngước mắt nhìn tôi:
"Nói ra cũng lạ, tại em quấn tôi trên giường ch/ặt quá. Sầm Thi vô tình nhìn thấy vết đỏ dưới cổ áo tôi nên đã đuổi thẳng cổ tôi ra ngoài. Em là kẻ chủ mưu, chẳng lẽ không nên thu nhận nạn nhân này sao?"
Tôi mím môi, do dự hồi lâu rồi vẫn đi đến bàn ăn, cầm lấy túi xách của mình:
"Vậy anh ăn ở đây đi, tôi ra ngoài. Dù sao anh cũng là kim chủ, anh là người quyết định."
Tôi vừa cầm túi định đi thì cổ tay đã bị anh ta nắm ch/ặt. Sự yếu đuối thỉnh thoảng lộ ra của Thích Hứa luôn khiến tôi ảo tưởng rằng anh ta dựa dẫm vào mình:
"Ở lại ăn bữa khuya này với tôi đi. Tiền tháng này, tôi trả gấp đôi. Hoặc gấp ba, gấp bốn đều được, chỉ cần em mở lời."
Ăn xong, anh ta lại thành thục tắt đèn, ngồi xuống ghế sofa, mở máy chiếu chọn một bộ phim tình cảm. Cái kiểu nửa như chủ n/ợ, nửa như bạn trai của Thích Hứa đã khiến tôi nảy sinh biết bao ảo tưởng không nên có.
Thích Hứa thấy tôi ngẩn người, dang rộng hai tay về phía tôi:
"Qua đây, để tôi ôm một lát. Dạo này việc ở công ty nhiều, mệt quá."
Thôi vậy. Coi như là lần cuối cùng. Sau này tôi và Thích Hứa sẽ không còn bất kỳ khả năng nào nữa.
Loại nước hoa nam anh ta dùng vẫn là mùi gỗ mà tôi từng tặng. Tôi nằm lặng lẽ trong lòng anh ta, lắng nghe nhịp tim của anh ta. Đến khi ngước nhìn lên, anh ta đã ngủ thiếp đi, nhưng cánh tay vẫn ghì ch/ặt lấy eo tôi.
Điện thoại anh ta reo lên, đá/nh thức anh ta trước cả tôi. Khi nhìn rõ tên người gọi, tôi sững người. Anh ta lưu tên Sầm Thi là "Thi Thi", còn kèm theo cả ngày sinh. Trong khi suốt ba năm qua, anh ta luôn lưu tên tôi bằng họ tên đầy đủ.
Thích Hứa buông tôi ra, bắt máy. Trong phòng rất yên tĩnh, ngay cả tôi cũng nghe rõ giọng nói vừa bướng bỉnh lại vừa yếu thế của Sầm Thi:
"Thích Hứa, nhà anh bị mất điện rồi. Em... em hơi sợ."
Thích Hứa xoa xoa thái dương, rồi cầm lấy áo khoác đứng dậy đi ra ngoài. Nhưng đến cửa, anh ta bỗng quay lại. Thích Hứa lấy từ túi áo ra một hộp th/uốc, đặt trước mặt tôi. Thái độ anh ta trở nên lạnh lùng:
"Phải rồi, suýt quên nói với em. Nhớ uống th/uốc đấy. Lỡ có sơ suất gì, tạo ra một đứa trẻ thì tôi không dám nhận đâu."
Nhìn hộp th/uốc, tôi mới nhớ ra. Ở nhà Thích Hứa, lúc "làm" đến cuối, chiếc bao siêu mỏng hình như bị rá/ch. Tôi tự giễu cười một tiếng. Hóa ra, hộp th/uốc này mới là mục đích thực sự khiến anh ta tìm đến tôi.
Uống th/uốc xong, tôi không ngủ được. Chẳng biết từ lúc nào trời đã sáng. Tôi bỗng nhớ đến bộ trang sức cao cấp kia. Tôi tra thông tin về buổi đấu giá đó, bộ trang sức này trên toàn thế giới chỉ có một bộ duy nhất, trị giá mười ba triệu tệ. Nhất thời, tôi có chút bàng hoàng.
Thật lòng mà nói, suốt ba năm qua, thứ đắt nhất Thích Hứa tặng tôi chính là căn hộ hai triệu tệ nằm ở trung tâm thành phố này. Tôi thực sự không ngờ bộ trang sức đó lại đắt đến vậy. Suy nghĩ một lúc, tôi vẫn đăng nó lên trang web đồ cũ. Còn việc có b/án được hay không thì tùy duyên vậy.
Nửa tiếng sau, thật sự có người nhắn tin cho tôi. Người đó gần như chuyển tiền ngay lập tức và yêu cầu giao dịch trực tiếp. Vì cần gấp nên cô ta không cho tôi thời gian đi làm giấy giám định.
Khi đến địa điểm hẹn, cô ta đã đến trước. Nhìn rõ gương mặt cô ta, tôi bỗng khựng lại. Là Sầm Thi. Tôi đã từng thấy ảnh cô ta trong điện thoại của Thích Hứa. Thế nhưng khi gặp tôi, biểu cảm cô ta không hề thay đổi, cứ như thể cô ta đã biết trước người đến là tôi vậy.
Tôi ngồi đối diện cô ta, không nói một lời, đẩy hộp trang sức về phía cô ta. Vốn chỉ muốn nhanh chóng rời đi, nhưng Sầm Thi chỉ mở ra nhìn một cái rồi đóng hộp lại, giọng điệu mỉa mai:
"Cô bé, thứ cô b/án cho tôi là hàng nhái cao cấp."
Nhưng Thích Hứa không phải là người keo kiệt đến mức tặng tôi hàng giả.
"Điều này không thể nào."
Thấy tôi phản bác, Sầm Thi bật cười:
"Sao lại không thể?"
Sầm Thi nhẹ nhàng kéo cổ áo mình xuống, để lộ sợi dây chuyền cùng bộ.
"Dù sao thì hàng thật đang nằm trên cổ tôi đây này. Là anh Hứa đích thân tặng tôi tại hiện trường đấy."
Nhìn sợi dây chuyền giống hệt, trong chốc lát, tôi không thốt lên được lời nào.