"Lần này khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, mạn phép hỏi nhị tiểu thư một câu, nàng có nguyện ý không?"
Tôi đỏ mặt tim đ/ập thình thịch. Chuyện hôn nhân đại sự xưa nay đều do cha mẹ quyết định, nào đến lượt tôi tự ý gật đầu? Thế nhưng trong lòng không nhịn được mà lén quan sát chàng, con tim lại đ/ập liên hồi. Tống Lẫm trông rất tuấn tú, vóc người thon dài, đứng đó như cây tùng xanh ngát. Đúng là dáng vẻ của bậc quân tử đoan chính hiếm có. Tôi đỏ mặt đáp lời đầy mơ hồ:
"Lời của Tống công tử, Thôi Âm không hiểu. Chỉ là chuyện hôn nhân, xưa nay đều phải tuân theo lệnh cha mẹ."
Chàng mừng rỡ khôn xiết, tháo ngay ngọc bội bên hông, nhét ch/ặt vào lòng bàn tay tôi:
"Đã vậy, đợi mẫu thân ta từ Cửu Vân Quán lễ Phật trở về, ta sẽ thỉnh bà đến phủ họ Thôi cầu thân."
Tiếc là chưa đợi được đến ngày đó, chuyện rư/ợu ấm tình đã xảy ra. Đích tỷ bắt tôi làm thiếp cho thế tử, tôi không nguyện ý. Tôi tranh cãi với tỷ ấy rằng chính tỷ ấy bảo tôi mang rư/ợu đi. Thế nhưng chẳng một ai chịu tin tôi. Sau đêm đó, Tống Lẫm cũng rất ít khi tới hầu phủ. Tôi khó khăn lắm mới chộp được một lần, cầu người hẹn gặp chàng để nói rõ ngọn ngành sự việc. Chàng chỉ cau mày:
"Thôi nhị cô nương, không nói đến việc những lời này của cô hoàn toàn không có bằng chứng, dù có đi chăng nữa, nay gạo đã nấu thành cơm, cô còn muốn thế nào?"
"Huống hồ, nếu cô thực sự không muốn, sao hắn có thể làm được chuyện đó?"
"Khuyên cô nên biết lễ nghĩa liêm sỉ, sau này đừng nảy sinh những tâm tư khác nữa."
Tôi hoàn toàn ch*t tâm, ném trả ngọc bội cho chàng. Chuyện cũ như khói mây, nay nhìn lại chàng. Nghe chàng dịu dàng khuyên tôi mặc thêm áo, tôi chỉ lạnh lùng cười nhạt trong lòng, rồi cúi đầu xuống.
Phía sau, m/a m/a thân cận của đích tỷ đã bước nhanh lên bậc thềm, áp tai vào cửa nghe ngóng, sắc mặt liền thay đổi hẳn. Đích tỷ thấy vẻ mặt của bà ta, không thể nhịn được nữa, đẩy mạnh cửa thư trai. Mọi người đồng loạt hít một hơi lạnh. Trong thư trai, hai bóng người trần trụi đang quấn lấy nhau, chăn đệm và quần áo vương vãi khắp sàn. Bị mọi người bắt gặp, hai kẻ đó như tỉnh mộng, hoảng lo/ạn kéo quần áo che đậy.
Tôi cười lạnh trong lòng. Kiếp trước, thế tử đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi. Hắn nói tôi tâm cơ quyến rũ, mê hoặc hắn nên hắn mới không giữ được mình. Hừ, sự thật chứng minh, nếu hôm nay người vào phòng là một con lợn nái, chắc con lợn nái đó cũng phải chịu nạn. Cả viện đầy người làm chứng, vật chứng thế này, phen này trò cười lớn rồi.
Tin tức tự nhiên kinh động đến lão hầu gia và hầu phu nhân. Trong chính đường, những người không liên quan đều đã bị đuổi ra ngoài. Chỉ để lại hầu gia, hầu phu nhân, thế tử, Chu m/a m/a và đích tỷ bên trong. Tôi vốn cũng bị quát đuổi đi, nhưng đích tỷ gặp phải đả kích, đứng còn không vững. Hầu phu nhân đành ra lệnh cho tôi ở lại hầu hạ. Dù sao tôi cũng là em gái ruột của tỷ ấy, dù sao cũng kín miệng hơn đám hạ nhân kia.
Thế tử quỳ dưới đất, sắc mặt âm trầm như sắp có giông bão. Chu m/a m/a nằm phục bên cạnh, toàn thân run như cầy sấy. Hầu phu nhân tạt nguyên chén trà nóng lên mặt bà ta:
"Mụ già không biết x/ấu hổ! Ngươi phát đi/ên cái gì mà làm ra chuyện bẩn thỉu thế này?"
Chu m/a m/a ngẩng đầu lên, cả mặt đầy bã trà, khóc lóc kêu oan:
"Phu nhân, oan cho nô tỳ quá! Là tại bầu rư/ợu đó, trong rư/ợu có kẻ bỏ thứ gì vào rồi!"
Đích tỷ đứng không vững, nhưng vẫn bước lên vài bước, giơ tay t/át một cái:
"Chính ta bảo nhị muội của ta mang rư/ợu đó đến cho thế tử. Ngươi đổ lỗi cho rư/ợu, là đang nói ta bỏ đ/ộc vào rư/ợu, hay là nhị muội ta bỏ đ/ộc?"
"Chúng ta mưu cầu gì, mưu cầu ngươi cái thứ già nua này đến làm nh/ục sự trong sạch của thế tử gia sao?"
Tôi cười lạnh trong lòng. Đích tỷ xưa nay không hề ng/u. Vào lúc này, nếu rư/ợu có vấn đề, ngoài việc đổ tội lên đầu Chu m/a m/a ra thì chẳng có lựa chọn nào tốt hơn. Đằng nào thì Chu m/a m/a có làm hay không, việc bà ta gây ra chuyện bẩn thỉu này cũng đã là kẻ ch*t rồi. Người ch*t còn sợ bị đổ thêm một cái bô phân nữa sao?
Chỉ là Chu m/a m/a không chịu khuất phục, bà ta gào thét:
"Hầu gia! Hầu gia! Oan uổng, nô tỳ thực sự bị oan!"
Sắc mặt hầu gia lúc xanh lúc trắng, ông bước xuống, đ/á thẳng vào người thế tử:
"Nghịch tử! Cho dù rư/ợu có vấn đề thật, ngươi tìm ai không tìm, lại đi tìm cái thứ già nua này? Bà ta đủ tuổi làm mẹ ngươi rồi đấy!"
Hầu gia xuất thân là võ tướng, xưa nay thân thể khỏe mạnh, sức lực dồi dào. Thế tử lại chẳng thừa hưởng được chút hùng phong nào của cha, là một văn thần yếu ớt không chịu nổi gió. Cú đ/á này lại chứa đựng cơn gi/ận cực độ, thế tử bị đ/á lăn ra đất, hồi lâu không bò dậy nổi. Hầu phu nhân lao vào người con trai, gào khóc:
"Hành nhi cũng là bị người ta hại! Đến nước này rồi, bà còn bao che cho mụ già đó..."
"Rốt cuộc là người đàn bà đã lấy đi thân con trai ta, đúng là khác biệt. Già rồi không lo dưỡng lão trong phủ cho tốt, còn đi hại con ta, bà còn bảo vệ nó..."
Hầu gia tức đến mức trợn ngược mắt, trong đường lập tức hỗn lo/ạn. Chu m/a m/a rốt cuộc cũng giữ được cái mạng, chỉ bị đuổi về trang trại ở vùng quê. Thế tử bị cấm túc. Lão hầu gia nghiêm lệnh không được để chuyện này truyền ra ngoài. Thế nhưng lúc đó có đông đảo hạ nhân tận mắt chứng kiến, trong phủ lại có khách quý lưu trú. Lời đồn vẫn mọc cánh, lan truyền khắp kinh thành. Phen này không cần lão hầu gia cấm túc, chính thế tử cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ra ngoài nữa. Kiếp trước kiếp này, cục tức này của tôi cuối cùng cũng trút được một nửa.