Bị anh ấy dễ dàng nắm lấy cổ tay.

"Em hiểu lầm rồi, đây là th/uốc trị thương."

Cố Bắc Nặc đứng dậy, lùi lại một bước, lạnh lùng giải thích:

"Tôi không tán thành cách làm của Trần Duyệt, nhưng tôi khuyên cô tốt nhất đừng nên vạch trần cô ta lúc này."

"Những đạo cụ liên quan đến Boss kinh dị đều mang theo lời nguyền, dù cô có được nó bằng cách nào đi chăng nữa, cũng chưa chắc đã là chuyện tốt."

Anh ta đã nhìn ra Liên Kỳ đến vì chiếc nhẫn đó.

Nhưng tôi nghi ngờ: "Vậy sao lúc nãy anh không ngăn cô ta lại? Cô ta không phải đồng đội của anh sao?"

"Chỉ là đồng đội tạm thời thôi, cô ta muốn ch*t thì tôi không quản được."

Người này đúng là m/áu lạnh.

Tôi thầm cảnh giác, không thèm để ý đến anh ta, vẫn không chút do dự bước ra khỏi căn cứ an toàn.

Dạo này hình như trào lưu yêu qua mạng nhận nhầm người đang rất phổ biến, tôi không muốn tạo ra hiểu lầm ngớ ngẩn này với Liên Kỳ.

Tôi hơi hối h/ận vì lúc trước để giữ sự bí ẩn, khi video call với Liên Kỳ chưa bao giờ lộ mặt.

Để đến mức bây giờ gặp mặt, anh ấy lại không nhận ra tôi!

Tôi lo lắng chạy dọc hành lang, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng Liên Kỳ trước sân thượng tầng hai.

Anh ấy quay lưng về phía cửa kính sân thượng, đang đứng đối diện với Trần Duyệt.

Tôi không nhìn thấy biểu cảm của anh ấy,

chỉ thấy Trần Duyệt đầy vẻ nịnh nọt tiến lại gần anh một bước.

Sau đó, Liên Kỳ lùi liền ba bước, thiếu kiên nhẫn giơ tay vẫy vẫy.

Giống như đang đuổi ruồi vậy.

Đầu của Trần Duyệt n/ổ tung như một chiếc hộp thiếc.

......Σ(っ°Д°;)っ!

Tôi cứng đờ cả người, ch*t lặng tại chỗ.

Liền thấy Liên Kỳ phía bên kia lại chán gh/ét lùi lại vài bước, lùi thẳng tới cửa.

Anh ấy móc điện thoại ra, nói với màn hình đầy vẻ tủi thân:

"Bé ơi, anh vừa bị người ta dàn cảnh ăn vạ rồi, hu hu..."

Giây tiếp theo.

Anh ấy như cảm nhận được điều gì, quay đầu lại.

06.

Bốn mắt nhìn nhau.

Liên Kỳ thoáng chốc ngẩn ngơ.

Anh ấy nghiêng đầu đầy không chắc chắn, há miệng.

Bên tai bỗng vang lên một tiếng: "Chạy!"

Tôi bị nắm lấy tay, theo bản năng chạy theo tiếng nói đó.

Đến khi thở hổ/n h/ển chạy về căn cứ an toàn, tôi mới nhìn rõ người đến là Cố Bắc Nặc.

Anh ta vừa vào cửa đã nhanh chóng buông tay, như sợ tôi tự mình đa tình vậy.

"Nhiệm vụ tối nay cần ít nhất năm người mới có thể mở, Trần Duyệt đã ch*t rồi, người không thể ít hơn được nữa."

Anh ta cau mày, rất nghiêm túc hỏi tôi:

"Cô có thể đợi sau khi nhiệm vụ của chúng tôi bắt đầu rồi hãy đi tìm ch*t không?"

"......"

Đầu óc tôi toàn là cảnh tượng kinh dị vừa rồi, lười để ý đến anh ta.

Đến nửa đêm, Cố Bắc Nặc mời tôi cùng đi mở nhiệm vụ nhánh.

Tôi đi theo họ xuống tầng hầm của trang viên, sau khi làm xong công cụ người trong đội, liền cuộn mình vào góc tiếp tục làm khúc gỗ.

Không biết có phải vì tầng hầm quá tối hay không, tôi cứ cảm thấy trong bóng tối có ánh mắt luôn nhìn chằm chằm vào mình.

Trong lòng đang h/oảng s/ợ, thì nghe phía trước phát ra từng đợt tiếng kêu thảm thiết.

Trong chớp mắt, đội người chơi đã ch*t mất ba người.

Chỉ còn Cố Bắc Nặc và NPC thợ nấu rư/ợu vẫn đang giằng co.

Nhưng tôi vừa ngẩng đầu lên, anh ta cũng vừa vặn bị NPC một chiêu kết liễu.

"......"

Còn tưởng anh ta là cao thủ tu luyện vô tình đạo, không ngờ lại yếu đến thế!

Tôi đang cạn lời.

Tên thợ nấu rư/ợu đầy m/áu me phía bên kia nhe cái miệng đầy m/áu về phía tôi:

"Ồ, ở đây còn một con chuột nhắt nữa..."

Hắn cười khà khà quái dị rồi ném một chai rư/ợu về phía tôi.

Tôi nín thở, lặng lẽ chờ cái ch*t ập đến.

Nhưng không có cơn đ/au như dự đoán.

Liên Kỳ đột ngột xuất hiện, một tay bắt lấy chai rư/ợu, chắn trước mặt tôi.

Anh ấy hơi nghiêng đầu, nở một nụ cười mà anh ấy cho là lịch sự nhưng lại cứng đờ:

"Chào em......"

Lời vừa dứt, chai rư/ợu trong tay anh ấy lại không hiểu sao n/ổ tung.

M/áu trong chai b/ắn tung tóe, làm lem luốc cả mặt tôi.

Tôi cuối cùng không trụ nổi nữa, sợ đến mức trợn ngược mắt, ngất lịm đi.

Phía cuối tầm nhìn, là biểu cảm kinh hoảng ngỡ ngàng của Liên Kỳ.

07.

Mở mắt ra lần nữa.

Tôi đã trở về thế giới thực quen thuộc.

Chiếc nhẫn trên cổ quả nhiên đã mất, nên tất cả những gì vừa xảy ra không phải là mơ.

Tôi đang ngẩn ngơ, điện thoại rung không ngừng.

Tin nhắn mới từ Liên Kỳ 99+.

Tin nhắn trên cùng là: "Bé ơi, anh vừa bị người ta dàn cảnh ăn vạ rồi, hu hu..."

Nghĩ đến cảnh anh ấy gửi tin nhắn này, cả người tôi lại thấy không ổn.

Phải mất một lúc lâu, tôi mới miễn cưỡng xem tiếp tin nhắn mới.

"Hôm nay trang viên có một người chơi mới..."

"Bé ơi, là em phải không?"

"Bé ơi, em có sao không?"

"Bé ơi, có phải anh làm em sợ rồi không, hu hu..."

"Xin lỗi bé..."

Chưa nói đến việc Liên Kỳ nhận ra tôi bằng cách nào.

Anh ấy là một Boss kinh dị, cứ gọi người ta là "bé ơi" chẳng lẽ không thấy kỳ lạ sao?

Tin nhắn mới vẫn liên tục hiện lên.

Tôi rối bời, bực bội c/ắt ngang anh ấy: "Đừng gọi em là bé nữa!"

Khung chat lập tức yên tĩnh.

Cả dòng "đối phương đang nhập..." chưa bao giờ dừng lại cũng biến mất.

Tôi lại thầm hối h/ận vì thái độ của mình không nên gắt gỏng như vậy, đang định giải thích vài câu.

Liên Kỳ trả lời:

"Được."

"Chủ nhân."

Á, ai hiểu cho tôi với!

Trái tim tôi lập tức bị cách gọi này đá/nh gục!

Nhưng tôi kìm lại, cứng lòng chất vấn:

"Tại sao không nói cho em biết thân phận của anh sớm hơn?"

Liên Kỳ khó hiểu: "Thân phận của anh? Chẳng phải chủ nhân vẫn luôn biết sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm