Lướt xa hơn nữa, đến thời điểm tôi học cấp ba, tôi mặc đồng phục phong cách Anh.
Lúc đó, chân của Tịch Hách vẫn chưa hồi phục hẳn, phải ngồi trên xe lăn.
Diệp Tâm Nhu nhìn những bức ảnh đó, cả người cứng đờ như một bức tượng.
Như thể thế giới xung quanh bỗng chốc lặng tờ.
Cô ta đứng im rất lâu không hề cử động.
Cho đến khi tôi cất điện thoại đi.
Cô ta mới ngơ ngác nhìn tôi, như thể có thứ gì đó vừa sụp đổ trong lòng, thần h/ồn nát thần tính.
"Không thể nào, đây không phải là thật, không phải là thật..."
Tôi nhướng mày.
"Không phải là thật? Cứ chờ xem, đã không chịu cút khỏi nhà họ Tịch thì cứ đợi đó, đợi đến khi tôi gả cho Tịch Hách, trở thành nữ chủ nhân nhà họ Tịch, tôi sẽ bắt cô liên hôn với một lão già tám mươi tuổi, bắt Tịch Cảnh và Tịch Thần liên hôn với một bà lão tám mươi tuổi, tất cả các người đều có một tương lai tươi sáng."
"Cô nói dối! Cô còn muốn gả cho Tịch Hách, cứ nằm mơ giữa ban ngày đi."
Diệp Tâm Nhu như bị kích động, trợn mắt gào thét vào mặt tôi.
Sau đó cô ta lao tới, cố gắng cào cấu mặt tôi.
Chúng tôi vật lộn với nhau.
Đáng tiếc là cô ta quá lùn, lại còn đi giày cao gót.
Tôi dễ dàng ấn cô ta xuống đất.
Chát chát chát chát chát chát...
Tôi t/át cô ta liên tiếp hơn mười cái, rồi bóp ch/ặt lấy cổ cô ta.
"Diệp Tâm Nhu, phải nói rằng năm đó cô liều mạng ngăn cản Tịch Thần và Tịch Cảnh đi đón tôi là đúng, nếu tôi lớn lên ở nhà họ Tịch, cô ở chỗ tôi không sống nổi quá ba tập đâu, đồ ng/u."
Diệp Tâm Nhu vừa cố gắng kéo tay tôi ra, vừa gào khóc trong tuyệt vọng:
"Cô mới là đồ ng/u, cả nhà cô đều là đồ ng/u."
"Ôn Nhan, loại tiện nhân như cô sao không ch*t quách ở trại trẻ mồ côi đi? Tại sao phải quay về? Cô đi ch*t đi, ch*t đi, ch*t đi!"
Phía thang máy có tiếng động.
Cô ta nhận ra điều gì đó, lập tức thay đổi biểu cảm, gào khóc gọi:
"Anh Tịch Cảnh, c/ứu em với, Ôn Nhan cô ta đi/ên rồi."
Tranh thủ lúc Diệp Tâm Nhu mất đà, tôi chát chát chát t/át thêm mấy cái vào mặt cô ta rồi mới đứng dậy.
Quay đầu lại.
Quả nhiên thấy Tịch Cảnh.
Không biết anh ta đứng đó từ bao giờ.
Diệp Tâm Nhu vừa lau nước mắt vừa bò dậy, lại khôi phục vẻ "bạch liên hoa" đáng thương.
"Anh Tịch Cảnh, anh vừa nghe thấy rồi đúng không? Ôn Nhan nói muốn gả em cho một lão già tám mươi tuổi, bắt anh và anh Tịch Thần liên hôn với bà lão tám mươi tuổi."
"Hơn nữa, cô ta còn m/ắng anh và anh Tịch Thần là lũ nghiệt chủng do tiểu tam sinh ra."
Tịch Cảnh nhìn về phía tôi.
Tôi kh/inh bỉ:
"Anh đừng có nghe cô ta mách lẻo, tôi muốn đá/nh cô ta thì ai cũng không cản được."
Diệp Tâm Nhu nghiến ch/ặt môi, tức đến hộc m/áu.
Tôi cười lạnh liếc nhìn hai người họ rồi bước vào thang máy.
Không ngờ cổ tay bị Tịch Cảnh túm lấy.
Anh nhíu mày ch/ặt chẽ, sắc mặt cực kỳ khó coi.
"Nghiệt chủng do tiểu tam sinh ra? Ôn Nhan, em h/ận anh đến vậy sao?"
"Sao? Chẳng lẽ tôi nói không đúng sự thật? Anh không phải nghiệt chủng thì là gì? Là tạp chủng à?"
Ánh mắt Tịch Cảnh co rút dữ dội.
Anh vốn là kẻ th/ù dai.
Hồi nhỏ ở trại trẻ mồ côi, nếu nghe thấy ai m/ắng mình, chắc chắn anh sẽ nổi đi/ên đá/nh người đó một trận.
Cho dù có bị đá/nh hội đồng.
Cho dù có bị đá/nh tơi bời.
Nhưng lúc này, anh lại nhẫn nhịn.
Chỉ hạ giọng hỏi tôi:
"Những năm qua em luôn ở nước ngoài cùng Tịch Hách, tại sao không nói cho bọn anh biết? Tại sao cũng không quay về... thăm anh và Tịch Thần?"
Tịch Hách mỗi năm nghỉ hè đều về nước một tuần để thăm lão gia tử.
Nếu tôi muốn về, vốn rất đơn giản.
Chỉ là...
"Anh là cái thứ gì mà xứng đáng để tôi cất công quay về nhìn một cái."
Sắc mặt Tịch Cảnh tái đi trong thoáng chốc.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, muốn tìm ki/ếm chút gì đó là gi/ận dỗi hay cố chấp.
Nhưng cuối cùng chỉ thấy một mảnh lạnh lẽo và thờ ơ.
Tịch Cảnh đột nhiên h/oảng s/ợ.
Anh siết ch/ặt cổ tay tôi, gần như cầu khẩn:
"Nhan Nhan, đừng nói chuyện với anh như vậy được không? Rõ ràng trước đây chúng ta đâu có như thế này."
Anh ta còn mặt mũi nhắc lại chuyện trước đây.
Không biết anh ta lấy đâu ra cái mặt dày như vậy.
Tôi rút tay ra, từng chữ từng chữ nói:
"Tịch Cảnh, từ khoảnh khắc anh chọn mang Diệp Tâm Nhu đi mà vứt bỏ tôi năm đó, anh nên nghĩ đến ngày hôm nay, giữa chúng ta từ lâu đã không còn quá khứ nữa."
Sau ngày hôm đó, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Diệp Tâm Nhu ngày càng tệ.
Chỉ cần tôi về nhà họ Tịch, luôn cảm thấy trong bóng tối có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình, như một con rắn đ/ộc phục sẵn trong góc, bất cứ lúc nào cũng có thể phun nọc đ/ộc.
Tôi biết cô ta muốn kiểm chứng điều gì đó.
Khi đêm xuống, tôi gõ cửa phòng Tịch Hách.
Ngay khoảnh khắc anh mở cửa, tôi không thể chờ đợi được nữa mà lao vào hôn anh.
Tịch Hách rất ngạc nhiên, trong mắt đong đầy sự vui mừng.
Sau khi nhiệt tình đáp lại nụ hôn của tôi,
anh thở dốc hỏi: "Bảo bối, sao hôm nay em nhiệt tình thế?"
"Anh không thích sao?" Tôi trêu chọc yết hầu của anh.
Tịch Hách nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi, hơi thở nóng bỏng phả vào bên tai.
Từng đợt rung động truyền đến.
"Cầu còn không được."
Khi tận mắt nhìn thấy Ôn Nhan và Tịch Hách quấn quýt bên nhau.
Trong đầu Diệp Tâm Nhu n/ổ "bùm" một tiếng, như bị một chậu nước đ/á dội từ đầu xuống chân.
Tại sao?
Rõ ràng là mình đã thắng.
Mình đã khiến hai anh em nhà họ Tịch vứt bỏ Ôn Nhan suốt mười năm.
Tại sao cô ta vẫn quay về?
Tại sao cô ta lại được Tịch phu nhân nhận nuôi?