Niềm vui sướng to lớn nở rộ trong lòng Bùi Trường Canh.
Chàng nắm tay ta kéo đi, muốn về phủ bẩm báo với phụ thân.
Đèn cá hóa rồng trên đỉnh đầu uốn lượn lướt qua.
Chiếc đèn hoa sen lúc nãy ta cùng chàng thả xuống, đã tìm thấy nhau trên dòng Lạc Thủy.
Chúng kề sát bên nhau, theo dòng nước trôi về nơi xa hơn.
18.
Ngày Bùi Trường Canh đến cầu hôn, đội ngũ sính lễ xếp dài từ đầu hẻm đến cuối phố.
Tam thư lục lễ, không thiếu một món nào.
Đặc biệt là những lời chàng quỳ trước mặt phụ thân mà nói.
"Vãn bối Bùi Trường Canh, hôm nay xin cầu hôn thiên kim Khương Huỳnh của quý phủ."
"Nguyện lấy lễ chính thê để đón nàng, suốt đời không phụ. Nếu trái lời thề này, trời đất chẳng dung."
Phụ thân vô cùng hài lòng.
Hôn lễ được định vào ngày mùng mười tháng sau.
Sau khi thành hôn, ta mới phát hiện Bùi Trường Canh không hề nói dối.
Mẫu thân chàng quả nhiên đối xử với ta cực tốt.
Nhà họ Bùi nhân khẩu đơn giản, anh chị dâu hòa nhã, khiến người ta cảm thấy như được tắm mình trong gió xuân.
Khi hoa lựu nở, ta chẩn ra tin vui.
Bùi Trường Canh mừng đến phát đi/ên, túm lấy phủ y hỏi han về những điều kiêng kỵ suốt nửa canh giờ.
Khi hoàng hôn buông xuống, chàng cùng ta ngồi hóng mát trong sân.
Ngôi sao Kim tinh ở phía xa sáng rực, điểm xuyết cùng những đốm lửa đom đóm.
Ta tựa vào lòng chàng.
Bỗng thấy cảnh này thật ứng với hai chữ trên chiếc trâm của mẫu thân.
"Trường Ninh."
(Hết)