Nghịch tử mang về một nữ tử xuyên không. Nó không màng đến danh môn khuê tú mà ta đã dùng kiệu hoa tám người khiêng về, lại khăng khăng muốn hưu thê để rước một ả kỹ nữ xuyên không vào cửa.
Nàng dâu đang mang th/ai sáu tháng gi/ận đến đỏ cả mắt.
Nhưng nàng vốn quen làm đại gia khuê tú từ nhỏ.
Đến cả việc m/ắng người cũng phải giữ vẻ đoan trang, lễ độ.
"Làm vậy là trái với quy củ, rõ ràng ta mới là người được Tạ Hoài An cưới hỏi đàng hoàng."
Ả xuyên không kia khí thế hung hăng.
Những lý lẽ nghe đến buồn nôn cứ thế tuôn ra.
"Ngươi được cưới hỏi đàng hoàng thì đã sao?"
"Tình yêu cốt ở chỗ đôi bên tình nguyện, kẻ không được yêu mới là kẻ thứ ba."
Nghịch tử kéo ả quỳ trước mặt ta c/ầu x/in tác thành.
Ta bình thản đáp ứng, nhưng đưa ra điều kiện:
"Chủ mẫu của thế gia vọng tộc đâu phải dễ làm, nếu ả có thể vượt qua thử thách nửa năm của ta, ta có thể đích thân đến Túy Tiên Lâu cầu hôn."
Ả xuyên không tự tin ngút trời:
"Ta là siêu nữ toàn năng, sao thứ oán phụ nơi thâm cung này có thể sánh bằng."
"Chút vị trí chủ mẫu này, dễ như trở bàn tay."
Nhưng ả đâu biết rằng, những kẻ xuyên không như ả.
Ở bãi tha m/a ngoài thành, ta đã thấy nhiều lắm rồi.
Hoa phi từng được sủng ái nhất hậu cung cuối cùng lại bị tru di cửu tộc.
Tống di nương trong phủ tướng quân bị tỷ tỷ ta l/ột da.
Và cả bảy ả tiểu thiếp không toàn thây trong hậu viện của tiên phu ta nữa.
1.
Khi nghịch tử vung tiền như rác chỉ để đổi lấy nụ cười của hoa khôi Túy Tiên Lâu.
Ta đang đưa nàng dâu đi cầu phúc cho đứa trẻ trong bụng tại chùa.
Khi tiểu tư truyền tin này vào tai ta, ta cũng không lấy làm ngạc nhiên.
Bởi lẽ tính tình phong lưu của Tạ Hoài An giống hệt người cha đoản mệnh của nó.
Ta đã sớm biết rõ từ khi nó còn nhỏ.
Nhưng ta không ngờ rằng.
Nó lại dám đề nghị hưu thê.
"Hưu thê?"
"Phụ thân ngươi năm xưa phóng túng nhất cũng chỉ là nạp thêm thiếp thất mà thôi."
"Ngươi vậy mà lại muốn hưu thê?"
Đúng là con hơn cha là nhà có phúc.
"Mẫu thân, năm xưa khi người bắt con cưới thê, con còn nhỏ tuổi, chưa hiểu tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu."
"Nhưng nay con đã hai mươi sáu, sớm đã hiểu rõ tâm ý thực sự của mình."
Nó kéo Tô Uyển Uyển vào lòng với vẻ mặt thâm tình.
Tay đan tay, ánh mắt đắm đuối:
"Uyển Uyển là người phụ nữ đầu tiên khiến con rung động đến thế, h/ận không thể ngày đêm bầu bạn cùng nàng."
"Con nhất định phải cưới nàng."
Ta không nhịn được, khẽ nhếch môi cười.
Rung động ư?
Hôn nhân của các hào môn thế tộc, có mấy cuộc là xuất phát từ tình cảm?
Toàn là những mối lợi ích đan xen không thể tách rời.
Nhưng trong chuyện hôn nhân của con cái, ta tự nhận mình là một người mẹ khá bao dung.
Nhà họ Tạ và họ Lâm vốn là thế giao.
Từ khi Tạ Hoài An còn nhỏ, hai nhà chúng ta đã thường xuyên qua lại.
Nàng dâu tên là Lâm Kh/inh Âm, đích trưởng nữ của Lâm Thừa tướng.
Từ nhỏ đã dung mạo diễm lệ, tài hoa xuất chúng.
Trước khi xuất giá, nàng là khuê nữ mà các thế gia đại tộc ở Trường An đều muốn cầu cưới đến mòn cả ngưỡng cửa.
Năm xưa khi Tạ Hoài An biết ta cưới cho nó đích nữ nhà họ Lâm, nó đã phấn khích đến mức không ngủ được cả đêm.
Vậy mà mới chỉ sáu năm.
Nó đã chán ngán đến mức này.
Còn mặt dày đổ lỗi cho người mẹ là ta vì sự thay lòng của chính nó.
Ta nhấp một ngụm trà nóng, định cất lời.
Nàng dâu đỡ cái bụng bầu, vội vã bước tới.
"Làm vậy là trái với quy củ, rõ ràng ta mới là người được Tạ Hoài An cưới hỏi đàng hoàng."
Thấy nàng dâu bày ra dáng vẻ của chủ mẫu đương gia.
Ả kỹ nữ vốn đang đứng giả vờ ngoan ngoãn trước mặt ta liền không đứng vững nữa.
Ả ngước mắt nhìn Kh/inh Âm, trong mắt đầy vẻ khiêu khích.
"Ngươi được cưới hỏi đàng hoàng thì đã sao?"
"Tình yêu cốt ở chỗ đôi bên tình nguyện, kẻ không được yêu mới là kẻ thứ ba."
Kh/inh Âm đỏ hoe mắt.
Nhưng đối mặt với những lời lẽ không biết x/ấu hổ của Tô Uyển Uyển.
Nàng, vốn quen làm đại gia khuê tú, lại chẳng biết phải phản bác như thế nào.
Ta hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho nữ sử thân cận đưa ả ra ngoài.
Thấy ta cứ để mặc họ không nói lời nào.
Tạ Hoài An sốt ruột, kéo Tô Uyển Uyển quỳ rạp xuống trước mặt ta.
"Cầu mẫu thân tác thành."
Ta vân vê chén trà, vẻ mặt lạnh nhạt:
"Đã là chân ái của ngươi, ta cũng không muốn làm kẻ chia uyên rẽ thúy."
"Nhưng chủ mẫu của thế gia vọng tộc đâu phải dễ làm."
"Nếu ả có thể vượt qua thử thách nửa năm của ta, ta có thể đích thân đến Túy Tiên Lâu cầu hôn."
Tô Uyển Uyển hỏi ta thử thách là gì?
Ta lạnh lùng để lại cho ả một câu.
"Chủ mẫu nhà họ Tạ, ít nhất cũng phải là người khiến người trong nhà tâm phục, người ngoài nể trọng mới được."
Thấy ta đã nới lỏng, hai kẻ đó cuối cùng cũng mãn nguyện rời đi.
Vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa.
Tô Uyển Uyển đã không kiềm chế được mà khoác tay Tạ Hoài An nói:
"Ta là siêu nữ toàn năng, sao thứ oán phụ nơi thâm cung như Lâm Kh/inh Âm có thể sánh bằng."
"Chút vị trí chủ mẫu này, dễ như trở bàn tay."
Lưu m/a m/a, người hầu hạ ta từ khi còn chưa xuất giá, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Bãi tha m/a ngoài thành sắp không còn chỗ chứa rồi."
"Sao lại có thêm một ả xuyên không nữa thế này?"
2.
Ta nhếch môi, để lộ một nụ cười lạnh lẽo.
Nhìn theo bóng lưng họ đã khuất hẳn, Lưu m/a m/a nhíu mày:
"Đại nương tử định đối phó với ả ta thế nào?"
Ta nhấp một ngụm trà, bình thản đáp:
"Ở thành Trường An đã gần hai mươi năm nay không xuất hiện kẻ xuyên không nào rồi."
"Kể từ hai mươi năm trước, sau khi vị kia trong cung nhuộm m/áu hoàng thành."