Khi tôi tham gia chương trình thực tế về nuôi dạy trẻ, chuyện tôi từng đi b/ệnh viện ph/á th/ai đã bị phơi bày.
Các bình luận trên màn hình thi nhau mắ/ng ch/ửi tôi:
【Lo đàn bà gi*t chóc sinh mệnh như cô mà cũng xứng tham gia chương trình đầy tình yêu thương này sao?】
【Đồ đàn bà đ/ộc á/c! Bản thân không đứng đắn, lại còn coi thường sinh mệnh.】
Tối hôm đó, Thẩm Quát xông vào khách sạn của đoàn làm phim chất vấn tôi:
"Đứa trẻ đó đâu? Có phải con của tôi không?"
Tôi nhìn anh ta đầy lạnh lùng. Anh ta không phải tưởng rằng, đến cả anh ta tôi còn không cần, mà lại đi cần đứa con của anh ta đấy chứ?
Trước khi chương trình chính thức ghi hình, đạo diễn đã gọi riêng tôi ra một góc.
Ông ấy lộ vẻ do dự:
"Chuyện là thế này, Tổng giám đốc Thẩm nghe tin cô tham gia chương trình này, lập tức muốn rút vốn."
"Anh ấy nói loại nghệ sĩ có vết nhơ như cô không xứng đáng tham gia sản xuất chương trình này."
Tôi vừa chuẩn bị xong tạo hình, nghe vậy không nhịn được mà cười nhạt.
Không cần nói cũng biết Tổng giám đốc Thẩm này là ai.
Thẩm Quát.
Không chỉ tập đoàn Thẩm thị chiếm giữ phần lớn tài nguyên trong giới, bản thân Thẩm Quát còn đạt được giải Ảnh đế khi tuổi đời còn rất trẻ.
Đi đến đâu, ai cũng phải nể mặt Thẩm Quát.
Chỉ là anh ta vốn dĩ khiêm tốn, chưa bao giờ dùng đặc quyền.
Ngoại trừ đối với tôi.
Năm đó Thẩm Quát và tôi yêu nhau năm năm, nhưng vì sự sắp đặt của gia đình mà buộc phải cưới người khác.
Anh ta nói anh ta không yêu người phụ nữ đó, nếu tôi nguyện ý, chúng tôi vẫn sẽ là những người tình hạnh phúc nhất.
Tôi cho anh ta một cái t/át, rồi trực tiếp ra nước ngoài phát triển sự nghiệp trong giới điện ảnh quốc tế.
Ba năm trước, khi tôi trở về nước, vì sự sắp đặt của Thẩm Quát mà hầu như không có tài nguyên nào chịu nhận tôi.
Những lúc không nhận được dự án, tôi lại đi đóng vai quần chúng để rèn luyện diễn xuất.
Chương trình này chính là dự án chính thức đầu tiên mà tôi nhận được.
Đạo diễn vừa quan sát sắc mặt tôi vừa hắng giọng:
"Nhưng may mắn là sau đó Tổng giám đốc Thẩm đã đổi ý, nói cô tham gia cũng được, nhưng phải thêm một người vào."
"Vậy nên cô hãy nói thật cho tôi biết, rốt cuộc cô và Tổng giám đốc Thẩm có qu/an h/ệ gì?"
Qu/an h/ệ gì ư?
Bao nhiêu năm trôi qua rồi.
Đến tôi cũng không phân định rõ được nữa.
Đạo diễn bị tôi thoái thác cho qua chuyện, trước khi đi còn dặn dò:
"Dù trước đây hai người có ân oán tình th/ù gì đi chăng nữa, cũng đừng xảy ra xung đột với người mà Tổng giám đốc Thẩm sắp xếp trên chương trình."
"Tôi cũng khó xử lắm, mong cô thông cảm."
Đến khi bắt đầu quay, tôi mới hiểu ra.
Thẩm Quát thuần túy là muốn tôi không bao giờ có thể tiếp tục lăn lộn trong cái giới này nữa.
Kiều Nghiên Nghiên.
Đối thủ lớn nhất của tôi trước khi tôi ra nước ngoài, mọi mặt chúng tôi đều ngang tài ngang sức.
Mà sau khi tôi ra nước ngoài, cô ta không còn vật cản, sự nghiệp càng như diều gặp gió.
Quan trọng hơn là, hôm nay cô ta mặc cùng một bộ đồ với tôi.
Kiều Nghiên Nghiên cầm một ly nước đường đỏ, thong thả uống một ngụm, trong mắt đầy vẻ mỉa mai:
"Đoàn làm phim, các người làm ăn kiểu gì thế, tại sao lỗi sơ đẳng như đụng hàng mà cũng có thể phạm phải?"
Đạo diễn ở bên cạnh vội vàng xin lỗi:
"Cô Nghiên đừng gi/ận, để tôi bảo người đưa cô ấy đi thay đồ."
"Cái cô gì đó, còn không mau đưa Tạ Tranh đi thay đồ!"
Thế là tôi bị vài nhân viên đưa đi.
Còn chương trình phía sau vẫn tiếp tục ghi hình.
Tôi vừa định hỏi lại thì chạm mặt Kiều Nghiên Nghiên, cô ta dùng khẩu hình miệng nói:
"Đừng hòng sống yên ổn."
Vậy sao.
"Đã vậy, vì Thẩm Quát và Kiều Nghiên Nghiên đều muốn mình rút lui.
Mình nhất định sẽ ghi hình xong chương trình này cho họ xem."
Sau khi ra khỏi phòng thay đồ, quả nhiên Kiều Nghiên Nghiên đang đợi tôi.
Cô ta hút th/uốc, đá/nh giá tôi từ trên xuống dưới:
"Xem ra mấy năm nay cô sống cũng chẳng ra sao nhỉ, không phải là tâm cao khí ngạo, không chịu làm tình nhân của Tổng giám đốc Thẩm sao?"
"Chậc chậc, đáng thương quá, lúc trước ít nhất cũng có thể ngang hàng với tôi cơ mà."
Nói rồi cô ta khoe chiếc nhẫn trên tay:
"Thấy chưa? Thẩm Quát của cô tặng đấy. Vị trí cô không chịu ngồi, tự nhiên sẽ có người lên thay."
Tôi nhìn kỹ một cái, hột xoàn to như trứng bồ câu.
Thẩm Quát ra tay thật hào phóng.
Nhớ năm đó khi anh ta và gia đình căng thẳng nhất, mọi nguồn vốn đều bị đóng băng, không nhận được bất cứ công việc nào.
Tôi và anh ta chen chúc trong căn hầm, anh ta tháo cái khoen lon nước ngọt đeo cho tôi:
"Tranh Tranh, cả đời này anh chỉ cưới một mình em thôi."
Sau đó thì sao, tôi nói "Được".
Nhưng anh ta đã lừa tôi.
Tôi nhìn Kiều Nghiên Nghiên, mỉm cười:
"Hột xoàn rất hợp với cô đấy, dù sao thì lúc Thẩm Quát lấy khoen lon cầu hôn tôi, đến cả một viên kim cương vụn một carat anh ta cũng không m/ua nổi. Cô nhặt thứ tôi không cần mà còn vui vẻ thế sao."
Sắc mặt Kiều Nghiên Nghiên lập tức tái mét:
"Cô--"
"Có câu nói hơi muộn, chúc hai người hạnh phúc."
Cô ta không ngờ tôi lại bình tĩnh như vậy, sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng hừ lạnh một tiếng:
"Hừ, làm bộ làm tịch."
Việc ghi hình bắt đầu, thiết lập của chương trình là các khách mời sẽ cùng những đứa trẻ xa lạ mô phỏng cuộc sống nuôi dạy con cái hàng ngày.
Tôi được phân cho một bé gái tên là An An, vừa mới đi mẫu giáo, trông rất ngoan ngoãn hiểu chuyện.