Dáng vẻ anh ném tiền vào mặt tôi, thật chẳng giống chút nào với kẻ năm xưa trong căn hầm cũ đã c/ầu x/in tôi đừng đi.
Anh nhìn tôi im lặng một hồi lâu, cuối cùng bàn tay rời khỏi cổ tay tôi.
Thẩm Quát đưa cho tôi một tấm danh thiếp:
"Không sao, tôi biết nhất thời cô khó lòng tha thứ cho tôi, nếu cần gì, cứ liên lạc với tôi."
"Tối nay tôi đi trước đây, cũng muộn rồi, nghỉ ngơi sớm đi."
Sau khi cửa đóng lại, tôi dựa vào tường, từ từ trượt xuống ngồi bệt dưới đất.
Lúc này mới nhận ra, lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tôi của ngày xưa thực sự đã rất yêu anh.
Nhưng tôi chưa đến mức ng/u ngốc đến nỗi khi anh đã đính hôn rồi mà vẫn còn ngây thơ mang th/ai chạy theo anh.
Điều đó không công bằng với tôi, và cũng chẳng công bằng với đứa trẻ.
Huống hồ sự nghiệp của tôi, thời gian của tôi, đều quan trọng hơn một đứa trẻ chưa kịp thành hình.
Con người ai cũng ích kỷ, bao gồm cả tôi.
Khi quản lý từ nơi khác vội vã quay về, đã là sáng hôm sau.
Cô ấy đá/nh giá tôi từ đầu đến chân: "Thế nào, bao nhiêu năm rồi mới lại được hưởng đãi ngộ này? Có vui không?"
"Chuyện trên Weibo, tốt nhất cô giải thích cho rõ, chuyện ph/á th/ai rốt cuộc là thế nào? Có liên quan đến Thẩm Quát không?"
Tôi ngồi xuống, cầm chai nước khoáng: "Những gì trên Weibo nói, đúng là sự thật."
Quản lý là người đã theo tôi từ khi mới vào nghề, khi về nước, cũng chính cô ấy giúp tôi quay lại giới giải trí.
Tuy tôi biết cô ấy đã cố gắng hết sức, nhưng vì Thẩm Quát không muốn tôi ngóc đầu lên được, nên tôi chỉ có thể đi đóng vai quần chúng.
Có được chương trình nuôi dạy trẻ này cũng là nhờ cô ấy liều mạng giúp tôi giành lấy, nên không cần thiết phải giấu giếm chuyện này.
Quản lý có chút kích động: "Thẩm Quát? Cô vậy mà lại mang th/ai con của Ảnh đế Thẩm? Vậy tiền cấp dưỡng... chà."
"Mà cũng không đúng, cô ph/á th/ai rồi thì còn bàn chuyện cấp dưỡng gì nữa? Nhưng tôi thấy nhân cơ hội này đòi anh ta một khoản bồi thường dinh dưỡng cũng tốt."
Tôi thở dài: "Thôi bỏ đi, cả đời này tôi không muốn có bất kỳ liên quan nào đến anh ta nữa."
Quản lý suýt nữa thì trợn ngược mắt: "Đến nước này rồi mà cô còn thanh cao gì nữa? Tôi nói thật, lúc trước cô làm tình nhân của anh ta còn tốt hơn bây giờ nhiều."
Thấy tôi không phản ứng, cô ấy lại lướt điện thoại, buông một câu ch/ửi thề: "Không hổ danh là Ảnh đế Thẩm, thật là uy phong."
Tôi có chút nghi hoặc, nhìn theo hướng cô ấy chỉ, thấy bài đăng gốc trên Weibo đã bị gỡ xuống.
Tất cả các bài viết liên quan cũng đều bốc hơi sạch sẽ.
Tôi biết, chắc chắn là Thẩm Quát đã làm, chỉ có gia thế nhà họ Thẩm mới có năng lực lớn đến vậy.
Nhưng điều đó cũng chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Thẩm Quát chẳng qua chỉ sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh ta mà thôi.
Đạo diễn lúc này cũng tìm đến, mặt mày hớn hở:
"Cô Tranh, những tập ghi hình sau, cô nhất định phải tiếp tục tham gia nhé."
"Khán giả đều rất thích cô và An An! Nếu cô mà đột ngột rời đi thì tôi biết phải làm sao."
Tôi nhìn ông ấy, biết chắc Thẩm Quát đã cho người tìm gặp ông ấy rồi.
Bảy năm trước cũng vậy, chỉ cần Thẩm Quát ra tay, chuyện gì cũng được giải quyết êm đẹp.
Tôi không lộ vẻ gì, mỉm cười nhẹ với đạo diễn:
"Tôi cũng đã cân nhắc kỹ rồi, dù sao chuyện trên mạng đã lắng xuống, vậy thì chúng ta cứ theo hợp đồng mà làm."
"Sau này sẽ tiếp tục ghi hình chương trình này."
Đạo diễn lập tức vui mừng khôn xiết, vội vàng gật đầu.
Quản lý đứng phía sau trợn mắt, rồi giơ ngón tay cái về phía tôi.
Tôi khẽ mỉm cười.
Khi tập đầu tiên ghi hình xong, đạo diễn đặc biệt giữ tôi lại khen ngợi hết lời:
"Tương tác giữa cô và An An rất tốt, trailer tung ra trên mạng được rất nhiều cư dân mạng yêu thích, tiếp tục cố gắng nhé."
Sau khi lịch sự cảm ơn đạo diễn, tôi chuẩn bị về khách sạn của đoàn làm phim nghỉ ngơi, nhưng lại bị chặn lại ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Tôi nhận ra đó là tài xế của Thẩm Quát:
"Làm phiền anh chuyển lời với Tổng giám đốc Thẩm, tôi mệt rồi, có chuyện gì để hôm khác đi."
Tài xế vẫn đứng chắn trước mặt tôi không chịu đi:
"Tổng giám đốc Thẩm nói, nếu cô không lên xe, hôm nay anh ấy sẽ không rời đi."
Cuối cùng tôi vẫn phải lên xe.
Thẩm Quát ngồi phía đối diện, đeo kính gọng vàng, trong tay cầm một túi hồ sơ.
"Trong này có sổ đỏ một căn biệt thự ở ngoại ô, và thỏa thuận chuyển nhượng 50% cổ phần dưới tên tôi, ký đi."
Tôi siết ch/ặt vạt váy:
"Tổng giám đốc Thẩm đây là có ý gì?"
Anh ta không trả lời, chỉ tự mình tháo túi hồ sơ ra, rút từ trong đó một tờ giấy.
Ngón tay Thẩm Quát hơi co lại:
"Lúc đó cô làm thủ thuật ph/á th/ai không đ/au, nhưng tôi nghe nói không đ/au cũng rất đ/au, đúng không?"
"...Đúng."
"Vậy nên, đây là sự bồi thường cho tôi?"
Tôi nắm ch/ặt lấy chiếc ghế da dưới thân mình.
Mà Thẩm Quát tiếp tục hỏi ngược lại tôi:
"Nhưng tại sao sau đó cô lại đến khoa huyết học?"
"Lại còn là b/ệnh của mẹ cô..."
Trong xe im lặng hồi lâu.