Kết quả là nhà họ Lâm thậm chí không cần quyền nuôi cả con cả lẫn con thứ, vứt thẳng cho chị dâu. Chồng chị ấy còn lớn tiếng mỉa mai: “Con cho cô hết đấy! Không có tiền của tôi, xem cô nuôi ba đứa con kiểu gì!”
Chị dâu làm việc rất chăm chỉ, ngày ngày chạy vạy ngược xuôi làm kinh doanh. Vì là tôi cầm tay chỉ việc, nên dù chị học hơi chậm nhưng rất kiên trì, dần dần thu nhập của chị ngày càng cao.
Ba năm nữa trôi qua, chị dâu đã trở thành nhân viên kinh doanh xuất sắc nhất công ty. Lúc đó con gái tôi cũng đã hai tuổi. Lục Vũ Hàng cưng chiều con bé hết mực, đi đâu cũng phải mang theo.
Chị dâu luôn cảm thán: “Nhà em đúng là có ngai vàng cần kế vị, anh Lục ngược lại còn chẳng giục em sinh con trai. Em còn nhớ Kiều Miên Miên không? Cô ta đã mang th/ai lần thứ ba rồi.”
Tôi thực sự kinh ngạc: “Mới vài năm mà cô ta đã bầu lần thứ ba rồi sao!”
“Vì là con gái nên cứ phải đẻ tiếp thôi. Giờ chị thoát khỏi hang q/uỷ rồi, nhiệm vụ đó lại chuyển sang đầu cô ta.”
Có một lần tôi đi ngang qua b/ệnh viện để tìm bạn thân uống trà, tình cờ gặp Kiều Miên Miên. Cô ta đang bế một đứa trẻ, phía sau dắt theo một đứa, trong xe đẩy còn nằm một đứa nữa. Bản thân cô ta thì đang phải treo bình truyền dịch, miệng thì gào thét vào điện thoại: “Tăng ca, tăng ca, sao anh cứ phải tăng ca mãi thế! Con ốm anh không quan tâm! Không có tiền mà anh vẫn bắt tôi b/án mạng đẻ con! Bố mẹ tôi đều ch/ửi tôi là đồ lỗ vốn, bảo tôi đáng đời! Lâm Thâm!! Tôi đúng là m/ù mắt mới cư/ớp anh về!!”
Đúng lúc đó Lâm Thâm vội vã chạy tới, thấy Kiều Miên Miên đang làm lo/ạn, mặt lộ vẻ khó chịu: “Chốn đông người, cô muốn làm tôi mất mặt đến mức nào nữa đây! Dù gì cô cũng là giáo viên đấy!”
“A á á á!!” Kiều Miên Miên lại cố tình gào thét vào mặt anh ta. Cô ta như thể đã bị kìm nén quá lâu nên cuối cùng bùng n/ổ: “Tôi còn chưa hết cữ, tôi lại mang th/ai rồi! Anh định bắt tôi đẻ đến bao giờ nữa!!”
Lâm Thâm nhìn vào tờ kết quả khám lại vui mừng nói: “Tốt quá, lần này chắc chắn là con trai!”
Kiều Miên Miên hoàn toàn suy sụp. Đúng lúc đó, cô ta ngước mắt nhìn thấy tôi. Tôi và bạn thân vừa uống trà sữa vừa xem kịch hay. Thấy cô ta nhìn sang, chúng tôi quay người bỏ đi.
Kiều Miên Miên lại nhét đứa trẻ vào lòng Lâm Thâm, phát đi/ên chạy đến trước mặt tôi: “Có phải cô sớm đã biết cuộc sống sẽ như thế này không! Nên mới làm ầm ĩ rồi lấy cớ đó để ly hôn với anh ta! Cô cư/ớp anh ta về đi được không! Tôi không cần nữa, c/ầu x/in cô cư/ớp anh ta về đi được không!! Nhà tôi có anh có em, bố mẹ tôi sẽ không c/ứu tôi như bố mẹ cô đâu!”
Tôi đẩy thẳng cô ta ra: “Đồ đi/ên!”
Lâm Thâm chạy tới cũng thấy x/ấu hổ, t/át thẳng vào mặt Kiều Miên Miên: “Làm lo/ạn cái gì!!” Anh ta nhìn tôi một cái, ánh mắt thoáng vẻ nhếch nhác, rồi kéo Kiều Miên Miên cùng lũ trẻ vội vã bỏ đi.
Nghe nói tinh thần Kiều Miên Miên hiện tại đã có vấn đề, ba ngày một lần chạy đến trường làm lo/ạn, còn rêu rao chuyện nhà họ Lâm ép đẻ con trai khắp nơi. Ngoài ra, cô ta còn tự bóc phốt rằng ngay từ khi Lâm Thâm còn trong cuộc hôn nhân trước, họ đã lén lút qua lại với nhau. Ngay đúng cái ngày giao thừa tôi lật bàn, hai kẻ đó đã “thăng hoa” trong xe giữa tiếng pháo hoa n/ổ vang trời.
Là vợ cũ, tôi hóng drama mà thấy sốc tận óc. Tôi vỗ tay nhiệt liệt cho sự quyết đoán ly hôn của mình. Không ngờ Kiều Miên Miên còn tự quay clip lại, truyền đi khắp trường học. Lâm Thâm tức gi/ận đến mất kiểm soát, đá/nh Kiều Miên Miên ngay tại trường, miệng không ngừng gào thét: “Đồ tiện nhân, đều tại cô, chính cô đã h/ủy ho/ại cuộc hôn nhân của tôi và Cố Dạng! Nhà cô phá sản từ lâu rồi, cô còn thổi phồng mình là tiểu thư để lừa hôn! Bố mẹ cô không cần cô, chỉ có tôi cần cô, vậy mà cô còn h/ủy ho/ại tôi!!”
Lâm Thâm vì vấn đề đạo đức lối sống mà bị tước bỏ danh hiệu giáo sư, bị đuổi thẳng khỏi trường. Kiều Miên Miên vẫn cười ha hả: “Tại sao tôi phải khổ một mình! Tại sao chỉ mình tôi ở trong bóng tối! Đã khổ thì cùng khổ đi!”
Cô ta thực sự đi/ên rồi. Nghe nói nhà họ Lâm hiện tại gà bay chó sủa, bà mẹ chồng cũ của tôi ngày nào cũng gào lên: “Nghiệt chướng! Rước phải cái của n/ợ gì thế này! Con dâu cũ của tôi trước đây chưa bao giờ đá/nh tôi cả! Con dâu cả của tôi lại càng nghe lời! Nghiệt chướng mà!”
Mà lúc này, hai cô con dâu cũ trong miệng họ đang cùng con cái bay đến Iceland. Chúng tôi muốn đưa lũ trẻ đi săn cực quang.
“Sinh ra làm người phải cùng ánh sáng khiêu vũ, trên hành trình dài đằng đẵng của cuộc đời, luôn phải học cách theo đuổi ánh sáng của sự sống. Trở thành ánh sáng của chính mình, cũng trở thành ánh sáng của người khác.”
(Hết)