Hoa khôi trinh tiết

Chương 15

11/07/2026 11:39

“Tiểu thư làm hoa khôi, yêu tiền như vậy là vì nàng cần rất nhiều tiền để thuê thám tử tìm lại những người chị em thất lạc. Tiểu thư rất đáng thương, cha mẹ nàng đều bị đạo tặc s/át h/ại, nàng và hai người chị em bị chia c/ắt, hơn ba năm nay vẫn luôn không ngừng tìm ki/ếm. Vì chuyện này mà tiểu thư luôn ngủ không ngon, thường xuyên gặp á/c mộng về cảnh cha mẹ bị đạo tặc s/át h/ại…

Tiểu thư không ký khế ước b/án thân, có thể rời đi bất cứ lúc nào, cũng không cần phải b/án thân, đây là điều nàng đã dũng cảm đàm phán với m/a m/a mới có được. Các cô nương trong lầu ban đầu rất bài xích nàng, cho rằng chỉ mình nàng không phải b/án thân là không công bằng, nhưng lâu ngày thấy được lòng người, giờ ai nấy đều rất quý mến nàng, có chuyện gì cũng tìm nàng.

Tiểu thư thực sự là một người rất tốt, xin công tử đừng chỉ nhìn bề ngoài của tiểu thư. Thứ lỗi cho Tiểu Hà mạo phạm, nếu không phải ban đầu công tử có thái độ không tốt với tiểu thư, thì nàng cũng sẽ không cố tình làm khó ngài…”

Bên tai Công Tôn Tuấn văng vẳng những lời Tiểu Hà nói. Vào ngày tiễn Tình Nhi đi, hắn đột nhiên muốn hiểu rõ về nàng hơn. Không thể kìm nén sự khao khát này, hắn chạy đi hỏi Tiểu Hà và cuối cùng mới biết, hóa ra nàng sa chân vào chốn phong trần là có nỗi khổ tâm. Điều này khiến hắn vô cùng hối h/ận vì lúc mới quen đã mỉa mai nàng là “phòng không gối chiếc”, hắn đã làm tổn thương trái tim nàng, thật sự là không nên chút nào.

Hắn cũng không khỏi nghĩ rằng, nếu lúc đầu hắn không có thành kiến với nàng, liệu giữa họ có không đến mức căng thẳng như nước với lửa thế này không?

Sau khi biết được những chuyện này, hắn càng không tự chủ được mà chú ý đến từng cử động của nàng. Lúc này, vừa nghe thấy giọng nói gi/ận dữ của nàng truyền đến từ bên ngoài, hắn đã bị cảm xúc của nàng dẫn dắt mà bước ra khỏi phòng.

“Có chút tiền là tưởng mình là đại gia rồi sao? Có thể ép buộc ta làm tiểu thiếp của hắn ư? Dám lớn tiếng quát tháo ta, nói ta không biết điều, chưa từng thấy kẻ nào mặt dày lại ngang ngược đến thế!” Phù Lan m/ắng không dứt, cứ nghĩ đến bộ dạng vênh váo tự đắc của đối phương là nàng lại tức gi/ận.

Tiểu Hà vội vàng an ủi: “Tiểu thư đừng gi/ận nữa, loại người đó cứ giao cho m/a m/a xử lý là được, để con đi nấu trà thanh tâm cho tiểu thư hạ hỏa…”

“Tối nay ta muốn nghỉ ngơi sớm, không tiếp khách nữa, cứ nói với m/a m/a là ta thấy trong người không khỏe.” Phù Lan vừa nói vừa đi về phía phòng ngủ, chợt thấy Công Tôn Tuấn đứng ở phía trước. Nàng khẽ kêu lên một tiếng, ôm lấy ngựk, sắc mặt vô cùng lạ lùng.

Kể từ ngày đó, cứ hễ chạm mặt hắn là nàng lại nhớ đến những cảnh tượng ám muội giữa hai người. Dù miệng vẫn cãi vã, nhưng trong lòng nàng lại thấy không tự nhiên, có một nỗi thẹn thùng không thể gọi tên.

“Là vị khách nào ép nàng làm thiếp?” Công Tôn Tuấn lên tiếng hỏi nàng, giọng điệu ẩn chứa sự khó chịu.

Phù Lan càng ôm ch/ặt ngựk, trừng mắt nhìn hắn như thể nhìn thấy m/a.

“Thường xuyên có khách ép nàng làm những việc không muốn sao?” Công Tôn Tuấn lại hỏi.

Tiểu Hà thấy Phù Lan ngẩn người không đáp, liền thay nàng trả lời: “Công tử, đa số khách đều rất giữ quy tắc, chỉ nắm tay, ôm vai thôi, hiếm có kẻ nào lại ngang ngược vô lý đòi tiểu thư làm thiếp như gã khách kia.”

Nắm tay, ôm vai?! Suy nghĩ của Công Tôn Tuấn dừng lại ở câu nói này, không kìm được mà lướt ánh nhìn lên bờ vai trắng ngần và lồng ngựk của nàng. Đôi mắt u ám bùng lên những tia lửa.

“Nàng mặc ít quá, đàn ông tất nhiên sẽ có ý đồ x/ấu với nàng.” Hắn nói đầy vẻ chua chát, không thích việc có gã đàn ông nào nhìn nàng như cách hắn đang nhìn.

Phù Lan khẽ run lên trước ánh mắt đầy tính chiếm hữu của hắn. Những lời hắn nói càng khiến nàng không thể đoán định, tim đ/ập thình thịch.

Không muốn để lộ cảm xúc, nàng mỉm cười như thể hắn đang đùa: “Này Công Tôn công tử, có kỹ nữ nào lại mặc kín mít như phụ nữ nhà lành không? Vị khách đó ở nhà nhìn vợ mình là đủ rồi, cần gì phải lên lầu xanh chứ?”

Công Tôn Tuấn bị chặn họng, gương mặt tuấn tú thoáng chút ngượng ngùng.

Hắn không tiếp lời như mọi khi khiến tim Phù Lan đ/ập mạnh hơn. Hắn là đang nghiêm túc sao?

Tiểu Hà nhìn qua nhìn lại, nhận ra bầu không khí kỳ lạ giữa hai người, không nhịn được mà che miệng cười đầy ám muội.

Nụ cười này khiến Phù Lan hoàn h/ồn, nàng đ/ấm vào vai Tiểu Hà một cái, rồi hất cằm trừng mắt với Công Tôn Tuấn: “Ngươi, đừng quản quá nhiều, nhớ đừng quỵt n/ợ ta là được!” Nói xong, nàng lướt qua hắn, hoàn toàn là bộ dạng “bỏ chạy lấy người”.

Công Tôn Tuấn đứng tại chỗ, mặt đầy kinh ngạc.

Sao mình lại nói với nàng những lời đó? Chẳng lẽ mình đang… gh/en sao?

Đêm đó, có lẽ vì những lời của Công Tôn Tuấn làm cho bứt rứt, trong đầu Phù Lan toàn là hình bóng hắn. Nàng trằn trọc trên giường rất lâu mới ngủ được.

Trong cơn mơ màng, nàng cảm thấy có vật gì đ/è lên ng/ười mình. Mở mắt ra, nàng k/inh h/oàng thấy một người đàn ông đang ngồi trên người mình. Dù nến trong phòng mờ ảo, nàng vẫn nhận ra, đó chính là gã khách đã ép nàng làm thiếp!

Nàng vô cùng h/oảng s/ợ hét lên: “Sao ngươi vào được đây! Người đâu… ưm…”

Người đàn ông bịt miệng nàng lại, cười đắc ý: “Sao ta vào được ư? Ta có võ công, tất nhiên vào đây dễ như trở bàn tay. Chỉ cần chuốc say một cô nương, hỏi ra phòng nàng ở đâu đâu có khó gì.”

Phù Lan cố gắng dùng tay đ/ấm, cào hắn, muốn thoát khỏi bàn tay to lớn đang bịt miệng mình, cũng muốn đ/á hắn nhưng vì sức nặng trên người mà không thể cử động.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Khỉ báo tang Chương 13
10 Thẩm Nam, Thẩm Nam Chương 09

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng sinh, tôi tác thành cho chồng giáo sư và người thương của anh ấy

Chương 8
Giới thiệu: Lâm Khuynh Niệm trọng sinh trở về đúng ngày lễ đính hôn, cô không còn nhẫn nhịn sự thiên vị của Quý Yến Xuyên dành cho nữ sinh nghèo Ôn Hề nữa. Cô âm thầm bày mưu tính kế, khiến vị hôn phu và Ôn Hề ngoại tình ngay trước mặt công chúng, rồi đích thân hủy bỏ hôn ước. Sau đó, cô bắt tay với thiên tài khoa học kỹ thuật vốn bị chèn ép là Thẩm Tịch, vạch trần sự thật về việc Quý Yến Xuyên đạo văn và bạo hành Ôn Hề, cuối cùng khiến tên cặn bã đó thân bại danh liệt, nhảy lầu tự sát. Còn cô, sau khi báo thù đã tìm thấy tình yêu đích thực và giá trị bản thân, trở thành một nữ doanh nhân hàng đầu. Một tác phẩm trọng sinh ngược luyến sảng văn cực kỳ đã mắt, hãy cùng theo dõi hành trình nữ chính lội ngược dòng báo thù và trừng trị kẻ thù.
Trọng Sinh
0
Ngọc Vụn Chương 14