Cô im lặng nhìn anh.
“Nếu cô không nghe điện thoại của tôi, ít nhất tôi còn có lựa chọn khác. Bằng không thì biển người mênh mông, nếu cô thực sự muốn tránh, tôi biết đi đâu để tìm cô đây?” Anh giải thích.
“Anh có phải chủ n/ợ của tôi đâu mà tôi phải tránh?” Cô hỏi ngược lại.
“Không biết nữa, có lẽ cô sẽ thấy tôi phiền phức, lại coi tôi là đường dây l/ừa đ/ảo. Tóm lại, viết luôn số điện thoại nhà và địa chỉ cho tôi đi, như vậy tôi yên tâm hơn.”
Thi Vân Nhu lặng lẽ trợn môi, lười cãi thêm với anh. Dù sao người ngay thì không sợ bóng cong, viết thì viết, cô sợ cái gì chứ?
Sau khi bổ sung thêm số điện thoại nhà và địa chỉ, cô x/é mẩu giấy nhớ đưa cho anh, cố ý nói: “Vậy có phải anh cũng nên viết số điện thoại nhà và địa chỉ cho tôi không?” Danh thiếp anh vừa đưa cho cô là của công ty.
Anh không nói hai lời, lập tức cầm lấy giấy bút từ tay cô, vịn tay viết soạt soạt.
“Hoan nghênh cô đến chơi bất cứ lúc nào.” Viết xong, anh trả giấy bút lại cho cô nói.
Cô lập tức có cảm giác mình tự chui đầu vào rọ thật. Đúng là ng/u ch*t đi được!
Thi Vân Nhu có tổng cộng hai công việc. Một là nhân viên vệ sinh tại công ty vệ sinh, chịu trách nhiệm dọn dẹp nhà vệ sinh ở trung tâm thương mại. Tổ làm việc của cô có bốn người, chỉ cần bốn người phối hợp ăn ý là có thể sắp xếp thời gian rất linh hoạt, nên cô mới có thể kiêm nhiệm thêm công việc thứ hai.
Công việc thứ hai của cô là b/án hàng tại một cửa hàng quần áo ở chợ đêm, thời gian làm việc từ năm giờ rưỡi chiều đến một giờ rưỡi sáng.
Công việc này có hoa hồng theo doanh số, chỉ cần chịu khó làm thì thu nhập tự nhiên sẽ tăng, nên cô rất thích. Điểm mấu chốt là công việc này cách nhà không xa, sau khi tan ca cô có thể đi bộ thẳng về nhà, không phải lo lắng chuyện về quá khuya không có xe buýt.
Một giờ rưỡi, các sạp hàng ở chợ đêm lục tục chuẩn bị đóng cửa.
Sau khi giúp chủ cửa hàng đóng cửa, hai người chào tạm biệt nhau, mỗi người tan ca đi về.
Tối nay doanh số của cô không được tốt lắm, vì cô cứ không tự chủ được mà lơ đãng nghĩ đến những lời Tề Lạc đã nói, hoàn toàn không thể tập trung vào công việc.
Tiền không thành vấn đề, lương một trăm nghìn, hoan nghênh đến bất cứ lúc nào -- những lời này cứ như sự cám dỗ của q/uỷ dữ, không ngừng vang vọng trong lòng cô, dụ dỗ cô.
Một trăm nghìn tệ tiền lương mỗi tháng, ngay cả khi không có khoản th/ù lao cố định kia, chỉ riêng con số này thôi cũng đã vô cùng hấp dẫn rồi. Bởi vì cô liều mạng làm hai công việc cùng lúc, tổng thu nhập cả tháng cũng chỉ được chừng chín mươi nghìn tệ. Cô có thể không động lòng sao?
Thế nhưng cô lại lo lắng, liệu trên đời này thật sự có chuyện không lao động mà hưởng thụ tốt đẹp như vậy sao? Chỉ đi làm người đóng thế, dỗ dành và bầu bạn với một cụ ông mất trí nhớ thôi mà, cô thật sự có thể nhận được nhiều th/ù lao đến vậy sao? Điểm này khiến cô có chút bất an, do dự.
Vì chuyện này, bình thường lúc nào cũng có thể chạm gối một phút là ngủ ngay, thế mà cô lại mất ngủ một cách hiếm có. Trên giường trằn trọc hai tiếng đồng hồ, vừa nghe thấy bố mẹ dậy chuẩn bị ra ngoài buôn b/án, cô lập tức bò dậy khỏi giường, bước ra khỏi phòng.
“Bố, mẹ.”
“Con bé này sao giờ này còn chưa ngủ, là bố mẹ đá/nh thức con dậy à?” Mẹ cô quay đầu liếc cô một cái, nhíu mày hỏi.
“Không phải, con có chuyện muốn bàn với bố mẹ một chút.” Cô kéo một chiếc ghế ngồi xuống nói. Nhìn bố mồ hôi đầm đìa đang tất bật nấu sữa đậu nành cho quán sáng, và mẹ cũng ướt đẫm trán đang xào xôi, trong lòng cô nhói lên.
Kể từ khi bố bị người bạn thân nhất rút ruột tài sản công ty, công ty phá sản còn gánh thêm mấy chục triệu n/ợ cách đây mười năm, người bố vốn đầy khí phách ấy chỉ sau một đêm đã già đi mười tuổi, đ/au khổ cùng cực, mẹ cũng vậy. Nhưng vì cô con gái một, họ vẫn chấp nhận số phận tàn khốc ấy, gác lại mọi sĩ diện, quên đi thân phận chủ tịch hội đồng quản trị, phu nhân chủ tịch ngày trước, mở chiếc xe b/án tải nhỏ làm nghề b/án đồ ăn sáng với giờ giấc thức khuya dậy sớm, chỉ để ki/ếm từ tay khách vài chục nghìn tiền lời.
Mười năm qua, cả nhà cô tằn tiện, làm việc chăm chỉ ki/ếm tiền, kết quả n/ợ cũng chỉ trả được ba phần mười. Nếu tiếp tục thế này, bố mẹ có lẽ sẽ phải làm việc cả đời, cho đến khi già không nhấc nổi tay chân mới thôi. Cô nhất định phải nghĩ cách thay đổi tất cả.
“Chuyện gì thế?” Mẹ cô vừa bận vừa không có thời gian quay đầu lại hỏi.
“Hôm qua con gặp một người...” Cô mở lời, từ từ kể lại chuyện gặp Tề Lạc ngày hôm qua, hy vọng được nghe quan điểm và ý kiến của bố mẹ về chuyện này.
“Tình hình cụ thể con còn chưa nắm rõ, nhưng nếu chuyện này là thật, bố, mẹ, hai người thấy sao, con có thể nhận công việc này không?”
Bố mẹ đều im lặng không nói, khiến Thi Vân Nhu bỗng chốc có chút lúng túng.
“Bố, mẹ, sao hai người không nói gì thế?” Cô thận trọng hỏi.
“Tiểu Nhu,” Mẹ cô quay người đối diện với cô, chậm rãi lên tiếng: “Bao lâu nay bố mẹ đều không hy vọng con phải bận lòng về món n/ợ của gia đình, hy vọng con có thể khỏe mạnh, vui vẻ sống cuộc sống như bao cô gái trẻ bình thường khác. Nhưng con bé này sao lại hiểu chuyện đến thế? Bố mẹ có lỗi với con.”