Một bóng đen lớn hơn đang lan rộng trong tâm trí Ixil.
Không phải là không có ai nghi ngờ Fafner, nhưng đội ngũ không bị kiểm soát đó đã giúp ông ta dọn dẹp quá nhiều rắc rối.
"Như tôi vừa nói đấy," Ixil hạ thấp giọng, "Schwarz đang để mắt đến anh, chỉ cần hắn phát hiện ra động thái của anh, chắc chắn sẽ truyền tin cho nội gián trong IISA. Anh không nhất thiết phải ở lại, nhưng anh buộc phải đợi thêm, trước khi bắt đầu hành động tiếp theo."
"Không được." Trong mắt Castio không có lấy một chút nhượng bộ.
"Tôi đã đợi quá lâu rồi, tôi không thể cứ chờ đợi mãi được, tôi còn phải lần theo Schwarz để lôi cổ kẻ nội gián trong IISA ra nữa."
"Quá mạo hiểm, chúng đã ở trong bóng tối quá lâu rồi." Ixil trái ngược hẳn với sự phóng khoáng thường ngày.
"Nhưng nếu tôi không động thủ, chúng sẽ mãi mãi ở trong bóng tối." Castio bướng bỉnh phản bác.
Ixil nhíu mày, bỗng nhiên trở nên mất kiên nhẫn, cảm thấy bất lực khi nhận ra mọi lời khuyên của mình đều vô nghĩa.
"Vậy là anh định đá/nh cược bằng cả việc mất đi tất cả những gì đang có để lôi hắn ra sao!" Giọng ông cao hơn, lời níu kéo duy nhất có thể thốt ra đã biến thành một câu chất vấn.
Castio đứng phắt dậy, tiến lại gần Ixil hơn. "Nhưng chẳng phải bây giờ tôi vốn dĩ không còn gì cả sao?"
Anh nhắm mắt lại đầy bực dọc ngay khi lời vừa dứt, há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Câu nói đó giống như viên đạn đã rời nòng, không bao giờ thu hồi lại được nữa.
Ixil nhìn anh hồi lâu rồi gật đầu. "Được." Ông khẽ nói.
Sự hối h/ận lan tràn trên gương mặt Castio, anh hạ thấp giọng, vươn tay nắm lấy cánh tay đối phương, "Ixil, tôi không có ý đó."
Ixil lạnh lùng rút tay mình ra. "Anh có ý gì cũng được," ông thậm chí còn cười, lắc đầu. "Tùy anh vậy."
"Ixil," giọng Castio kiên định mà đ/au đớn, trong mắt ánh lên tia sáng vỡ vụn. "Tôi không phản bội."
Ixil lặng lẽ nhìn anh, nhìn vào sắc xanh như cánh rừng rậm rạp ấy, bỗng nhiên không muốn để anh lại một mình nữa.
Ông bước tới, lao vào lòng Castio. Không ai buông ai ra.
"Đồng đội của tôi đều ch*t hết rồi." Sau một hồi lâu, giọng Castio trở nên mờ nhạt trong hõm cổ Ixil.
"Enzo, có lẽ anh còn nhớ cậu ta. Gã gã hay bảo tôi bớt mơ mộng mà ngậm miệng lại qua tai nghe hai năm trước, một tên ngốc lúc nào cũng chỉ ra 'bao' trong trò oẳn tù tì." Castio nặn ra một nụ cười.
"Trong một nhiệm vụ, mặt cậu ta bị ch/ém trúng, mũi d/ao lướt qua mắt trái. Tất cả chúng tôi đều tưởng cậu ta sắp m/ù rồi, kết quả là mắt cậu ta lại chẳng hề hấn gì, vết thương lành lặn để lại một vết s/ẹo rõ rệt trên mặt. Cậu ta cười lớn khoe khoang với chúng tôi, nói rằng mình giờ là người đàn ông nam tính nhất đội. Cậu ta nói sao mình có thể m/ù được chứ, nếu có m/ù thì cũng là tôi m/ù trước, mà lúc đó chắc tôi đã chín mươi tuổi rồi."
Castio kể rất chậm.
Anh vẫn ôm Ixil, như thể cuối cùng cũng trút bỏ được lớp vỏ bọc kiên cường và vui vẻ, không thể dừng lại được nữa.
"Nick, cậu ấy được điều chuyển trực tiếp từ đặc nhiệm quân đội sau khi bị thương nặng trên chiến trường. Cậu ấy có vợ và con gái, nhưng đã đồng ý với quyết định của cấp trên, để họ tin rằng cậu ấy đã tử trận. Cậu ấy không bao giờ về nhà nữa, bảo rằng có lẽ như vậy sẽ tốt hơn cho họ. Nhưng chỉ cần có cơ hội, cậu ấy sẽ lén lút đến ngoài trường học nhìn con gái mỗi khi tan học. Từ lúc con bé học mẫu giáo cho đến khi vào tiểu học. Cho đến một ngày, cậu ấy nhìn thấy một người đàn ông khác. Con gái cậu ấy cười chạy về phía người đàn ông đó, còn vợ cậu ấy thì mỉm cười hạnh phúc và ấm áp bên cạnh."
Tay Ixil siết ch/ặt trên lưng Castio.
Castio dừng lại một chút, "Cậu ấy nói với chúng tôi là tất nhiên không trách họ, được nhìn thấy vợ và con gái hạnh phúc trở lại là niềm vui lớn nhất mà cậu ấy có thể có. Nhưng sau khi về hôm đó, cậu ấy ngồi uống rư/ợu một mình suốt đêm, cuối cùng gục xuống bàn ngủ thiếp đi. Không ai trong chúng tôi nhắc lại chủ đề đó nữa."
"Còn Liliana nữa." Castio kể từng người một, như thể làm vậy là có thể đưa họ trở lại thế giới này.
"Cô ấy nhảy rất đẹp. Ba-lê, không phải kiểu nhảy nhót tùy hứng ở sàn nhảy đâu, không ai biết rốt cuộc cô ấy học ở đâu cả."
Giọng Castio càng trở nên nhỏ nhẹ.
"Có một lần chúng tôi phải lấy thông tin từ một gã công tước. Lão già đó là một kẻ bi/ến th/ái, đặc biệt đam mê những cô gái trẻ múa ba-lê trong đoàn kịch. Thế nên Liliana được sắp xếp vào đoàn múa, nhiệm vụ duy nhất là phải đủ tỏa sáng để thu hút sự chú ý của lão. Tất nhiên cô ấy đã làm được, mái tóc vàng kim hôm đó được búi lên vô cùng xinh đẹp. Chúng tôi làm nhiệm vụ tiếp ứng phía dưới, khi buổi diễn kết thúc, toàn bộ khán giả trong nhà hát đều đứng dậy vỗ tay cho cô ấy."