Anh gật đầu với Luca rồi bước ra khỏi căn chòi tối tăm. Ánh đèn vàng vọt phía sau lưng anh nhỏ dần, rồi Castio hòa mình vào màn đêm vô tận.
Ixil nới lỏng cổ áo, kẹp chiếc kẹp giấy vào lớp trong của cà vạt.
"Anh đến sớm đấy." Ông bước ra khỏi tòa nhà Nghị viện, liếc nhìn người đàn ông đang tiến tới bằng ánh mắt nhạt nhẽo.
"Tôi biết anh không thích đợi người khác," Fafner nở một nụ cười, mở cửa xe cho người trước mặt. Thấy Ixil không đáp lại, hắn chuyển sang nói về địa điểm ăn tối đã định. "Tôi nghĩ anh sẽ thích nó."
Phải một lúc lâu sau khi Fafner dứt lời, Ixil mới thong thả đáp lại. Ông nghiêng đầu, thậm chí không buồn ngước mắt nhìn người đang nói chuyện. "Tôi đến đây là để nghe anh nói về đội đặc nhiệm của anh. Dù địa điểm ở đâu tôi cũng không quan tâm, cũng chẳng có thích hay không thích."
Fafner siết ch/ặt vô lăng, hắn tự nhủ lòng mình rằng tuyệt đối không được mất đi đội đặc nhiệm, và việc Ixil đang ngồi cạnh hắn lúc này chính là tiến triển lớn nhất.
Cho đến khi cả hai cùng ngồi trước bàn ăn, Ixil mới lần đầu tiên nhìn thẳng vào Fafner. "Anh có một bữa tối để thuyết phục tôi giữ lại đội của anh." Ông đi thẳng vào vấn đề, c/ắt ngang sự ân cần chưa kịp thể hiện hết của Fafner.
Fafner không gi/ận, rót đầy chất lỏng trong vắt vào ly rư/ợu trước mặt Ixil, rồi rướn người lại gần hơn.
"Luôn có những việc cần đội đặc nhiệm của tôi giải quyết." Hắn lắc lư ly rư/ợu, ngước nhìn vào mắt Ixil. "Anh có biết một hành động nằm trong tay đúng người đáng giá bao nhiêu không?"
"Nói tiếp đi." Ixil che giấu sự chán gh/ét.
"Thông tin tình báo cũng vậy," Fafner nâng ly rư/ợu, "Lương ch*t của Cục An ninh còn lâu mới đủ để khiến tôi xông pha trận mạc, trung thành tuyệt đối." Hắn dừng lại, cười kh/inh bỉ. "Cấp trên thực sự của tôi còn có đường dây ở các liên bang khác nữa."
"Xem ra cấp trên của anh rất hào phóng nhỉ." Ixil cười lạnh.
"Chỉ cần anh giữ lại đội của tôi, sự hào phóng này cũng sẽ dành cho anh." Fafner hạ thấp giọng, "Nếu anh muốn, tôi có thể để anh gặp họ vào tuần tới. Anh biết đấy, lợi ích thì nên được chia sẻ với nhiều người hơn, phải không?" Hắn mỉm cười, thốt ra câu khẩu hiệu chẳng hề liên quan gì đến bản thân mình.
"Nếu tôi thấy họ thực sự đúng như anh nói," Ixil suy tư lắc lắc ly rư/ợu. "Chuyện phiếu bầu cho dự luật an ninh tôi có thể giải quyết."
"Anh đồng ý rồi?" Fafner ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào Ixil, đắm chìm trong cành oliu mà đối phương chủ động đưa ra.
"Lợi ích thì nên được chia sẻ với nhiều người hơn," Ixil nhếch mép, cụng ly với hắn. "Đây là lời anh nói đấy nhé."
Luca nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay gõ phím liên hồi. Anh nhíu mày, một lúc sau, đột ngột quay đầu gọi đồng đội phía sau. "Mọi người nhìn cái này này!"
Đã năm ngày kể từ khi họ đưa đội Aria quay lại nhà xưởng cũ này.
Ivan đã tỉnh táo lại từ hai ngày trước, lúc này đang chống người nhìn về phía Luca, miệng ngậm miếng bánh quy nén mà Aria vừa nhét vào.
"Nói mau đi chứ! Chẳng lẽ bắt tôi bò qua xem à!" Anh vừa nhai nhồm nhoàm vừa càu nhàu, lại quay đầu nhìn quanh. "Castio đâu?"
"Tối qua anh ấy canh gác, giờ đang ngủ đấy." Aria lại chộp lấy một gói bánh quy, ném ra sau, trúng ngay vào người Castio đang nằm ngủ say trên sofa.
Castio lật người, bật dậy như một chiếc lò xo, chộp lấy gói bánh ném trả lại bàn trước mặt Luca.
"Ai mà th/ô b/ạo thế?" Anh xoa xoa mái tóc vàng rối bời vì ngủ, "Chắc chắn là cô rồi Aria, lần sau cô có thể đổi thành chồng cô gọi tôi dậy được không? Tôi thấy anh ấy dịu dàng hơn nhiều."
Người phụ nữ tóc đỏ khẽ cười, dìu Ivan đang khó khăn đứng dậy. "Chồng tôi việc gì phải gọi anh dậy? Muốn dịu dàng thì tự đi mà tìm một người."
Castio bị nghẹn họng, bất mãn xòe tay với Aria.
"Luca có phát hiện mới." Aria cuối cùng cũng bỏ qua, cô đỡ Ivan ngồi xuống, kéo ghế ngồi cạnh Luca, hất cằm về phía Castio.
Castio bước tới, thoáng chốc ngẩn ngơ, như thể mình đã quay lại quá khứ, như thể mọi chuyện trong nửa năm qua chưa từng xảy ra, anh vẫn là đặc vụ IISA xuất chúng đó, và đây chỉ là một nhiệm vụ khác của anh.
Luca chỉ vào màn hình, "Có động tĩnh rồi," Kể từ khi hack vào mọi thiết bị liên lạc của Fafner, anh đã theo dõi chúng ngày đêm.
"Có người gửi thời gian và địa chỉ cho Schwarz. Tôi đã truy vết nguồn tín hiệu của số máy đó," Anh ngước nhìn đồng đội, "Là khách sạn nơi Tập đoàn Jones lưu trú. Địa chỉ đó không xa khách sạn, thời gian là tối nay, chắc chắn họ đang vội vàng muốn gặp ai đó."