Mùa mưa của tiểu thư Blake

Chương 13

11/07/2026 06:08

Một cô bé có mái tóc vàng tết bím bước ra khỏi hàng, đội Chiếc mũ Phân loại lên đầu.

“Hufflepuff!”

“Adèle Black!”

Cô trừng mắt nhìn Malfoy một cái đầy á/c ý, rồi dưới ánh nhìn từ nghi hoặc dần chuyển sang kinh hãi của hắn, cô bước đến trước Chiếc mũ Phân loại.

“Hả? Black sao?” Adèle nghe thấy hắn kêu lên đầy kinh ngạc.

Cô đội chiếc mũ lên.

“Slytherin!”

Adèle đi về phía bàn dài nhà Slytherin, tùy tiện chọn một chỗ ngồi xuống.

Cô hơi tò mò không biết giờ này Malfoy còn định nhìn chằm chằm vào ai nữa, bèn hướng ánh mắt về phía hắn.

--Cái gì thế này, sao lại bắt đầu nhìn Harry nữa rồi?

Harry Potter, Draco Malfoy, nhìn kiểu gì thì cũng phải là cậu ta được phân loại trước chứ nhỉ?

Đồ ngốc, Adèle nghĩ.

Chiếc mũ Phân loại vừa chạm vào tóc Malfoy đã hét lên: “Slytherin!”

Malfoy vẻ mặt hài lòng, nghênh ngang bước tới. Khi đến gần bàn dài nhà Slytherin, hắn đột ngột dừng lại nhìn quanh. Adèle chợt có cảm giác hắn đang tìm mình, không đời nào, không đời nào, cô cảm thấy thật xui xẻo. Quả nhiên, hắn đi về phía cô, thậm chí còn lướt qua cả chỗ ngồi mà hai người bạn của hắn đã dành sẵn.

Cô không thể nào niệm chú Avada ngay trước bàn dân thiên hạ được, Adèle cảm thấy vô cùng tiếc nuối.

“Cậu không phải là người nhà Black đó chứ?” Malfoy kéo ghế ngồi cạnh cô, giọng điệu có phần thân thiện hơn.

“Người nào cơ?”

“Cả giới phù thủy Anh quốc này còn có người nhà Black nào khác sao?” Hắn hơi thiếu kiên nhẫn, rồi hạ thấp giọng thì thầm: “Mẹ tớ trước khi lấy chồng cũng họ Black đấy.”

Adèle nhướng mày: “Ồ, thật ngại quá, tớ là người Pháp.”

“Pháp... Pháp có người họ Black sao?” Malfoy lẩm bẩm một mình.

Thực ra Adèle biết hắn là ai, cô gần như đã thuộc lòng gia phả của hắn rồi, tất nhiên là gia phả bên ngoại.

Chẳng phải đêm qua cô đã thức trắng để đọc những thứ này sao, gia phả của Sirius Black--dù ông ấy đã bị xóa tên--còn có cả hồ sơ của ông ấy tại Hogwarts, giới thiệu về bạn bè thân thiết các kiểu.

Nhưng mà, một người họ hàng của người cha mà cô còn chưa từng gặp mặt một lần thì có liên quan gì đến cô chứ? Được rồi, có lẽ vẫn được coi là họ hàng của cô.

Nhưng không sao, nhìn cái tên này là biết ngay một gã khốn rồi.

Nghi lễ phân loại rất nhanh đã đến lượt Harry.

“Harry Potter!” Cái tên này vừa vang lên đã khiến cả khán phòng xôn xao. Ngay cả Malfoy, kẻ đang chuyên tâm suy nghĩ xem giới phù thủy Pháp có những nhân vật nào, cũng bị thu hút.

Harry đội Chiếc mũ Phân loại ngồi đó rất lâu, ít nhất là mười phút, cả đại sảnh im phăng phắc, mọi người nín thở chờ đợi.

Cuối cùng--

“Gryffindor!” Cậu bé tóc đen chạy về phía bàn dài nhà Gryffindor, lọt thỏm trong sự chào đón nồng nhiệt của anh em nhà Weasley.

“Cái gì thế này, sao lại không vào Slytherin chứ, Slytherin mới là nhà vĩ đại nhất.” Malfoy líu lo phàn nàn.

“Sao cậu lại thích cậu ấy thế?” Adèle thấy rất tò mò.

“Cậu ấy là Harry Potter đấy! C/ứu thế chủ! Trong phòng ngủ của tớ dán đầy mấy tấm áp phích của cậu ấy!” Malfoy vô cùng bất mãn.

Adèle bị chấn động mạnh: “Cậu nói cái gì cơ?”

“Ồ!” Malfoy lúc này mới nhận ra mình vừa nói hớ điều gì, vội vàng bịt miệng lại.

Adèle cười đến mức muốn ch*t.

“Cha tớ đã sớm bị các người xóa tên rồi.” Cô nói.

Lời tác giả:

Viết cả ngày, chúc mừng sinh nhật Harry Potter ngày 31/7 nhé!

“Xóa tên--?” Malfoy kinh ngạc, “Tớ chưa bao giờ nghe nói tới.”

“Cậu tất nhiên là chưa từng nghe nói rồi.” Adèle đột nhiên cảm thấy chẳng còn gì thú vị nữa, không thèm để ý đến hắn ta nữa.

Ánh mắt cô hướng về phía bàn dài nhà Gryffindor, Harry tình cờ cũng nhìn sang, mỉm cười với cô. Ron ngồi cạnh Harry, đang nói chuyện với hai ông anh song sinh nghịch ngợm của mình. Trong lúc Dumbledore phát biểu, các h/ồn m/a bay lượn khắp đại sảnh. Harry ngạc nhiên nhìn những món ăn đột ngột xuất hiện trên bàn dài, vươn tay định lấy chiếc xúc xích nhỏ đối diện, Percy Weasley thân thiện giúp cậu đẩy đĩa xúc xích đầy ắp qua.

“Hừ.” Malfoy phát ra một tiếng hừ nhẹ.

Adèle đoán chắc là hắn bất mãn với Nam tước Đẫm m/áu. Con m/a đó ánh mắt đờ đẫn, xươ/ng mặt nhô ra, áo choàng dính đầy m/áu bạc, trông chẳng khác nào một tên sát nhân vừa trốn thoát khỏi hiện trường vụ án mạng.

Và giây tiếp theo, tên sát nhân này đã thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống bên trái Malfoy.

Malfoy không chút biến sắc, dịch ghế về phía Adèle.

Bữa tối nhanh chóng kết thúc. Không gian tràn ngập tiếng hát đồng ca của các phù thủy nhỏ.

“Chúng ta sẽ nỗ lực học tập~ cho đến khi hóa thành phân tro~”

“Chà! Phân tro!”

--Có lẽ là không được đồng đều cho lắm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị ép gả cho Thái tử, chàng đã phải lòng ta

Chương 6
Thiếp từ nhỏ thể chất yếu ớt, được đại sư xem mệnh, nói rằng phu quân tương lai cần có bát tự thuần dương và thất sát vượng tướng. Phụ thân khắp thiên hạ tìm kiếm, chỉ tìm được Thái tử một người. Thế là người dốc hết thể diện nửa đời người, ép buộc thiếp gả vào Đông Cung. Thái tử không thích phô trương, Đông Cung trên dưới đều kiệm ước, khiến thiếp khổ không kể xiết. Chăn nệm thô ráp, khiến thiếp nổi ban đỏ, hết rồi lại nổi. Xứ lạ quê người, chỉ đành nửa đêm trốn đi khóc thầm. Nào ngờ lại chạm mặt Thái tử cũng đang mất ngủ. Thiếp đỏ mắt tỏ bày nỗi oan khuất. Thái tử chỉ gọi cung nữ, dẫn thiếp về nghỉ ngơi. Ngày hôm sau, loại Thục cẩm đắt giá nhất thiên hạ đều được đưa hết vào điện của thiếp. Hoàng hậu vô cùng kinh ngạc, nói: "Quá mức xa hoa, không phải phong cách của ngươi, chớ có làm hư nàng." Thái tử thở dài một hơi, nói: "Dù sao cũng chỉ cưới một mình nàng, hư thì hư đi."
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Minh Lang Chương 12