"Sao không khóc lóc ầm ĩ như trước nữa?"
Nhưng ta chưa kịp lên tiếng, Tống Sênh Sênh đã chắn trước mặt Tiêu Kỳ An, vẻ mặt đầy tủi thân mà xin lỗi.
"Giang tiểu thư, xin lỗi người, ta biết người vẫn luôn muốn chiếc ngọc bội này, nhưng đây là do Kỳ An ca ca tự tay tặng ta, ta không muốn phụ tâm ý của chàng..."
Nàng ta vừa nói vừa rưng rưng nước mắt, rồi xoay người lại, giả vờ ngã xuống đất trẹo cả chân.
"Sênh Sênh!"
Sắc mặt Tiêu Kỳ An biến đổi, chàng đẩy mạnh ta một cái rồi tiến lên đỡ lấy Tống Sênh Sênh.
"Giang Thượng Ca, ngươi quá đáng lắm rồi!"
"Ta đã đồng ý cưới ngươi rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa? Chẳng lẽ vì một miếng ngọc bội mà ngươi lại nhẫn tâm làm hại Sênh Sênh sao?!"
Tiêu Kỳ An trừng mắt nhìn ta đầy gi/ận dữ, không chút do dự bế Tống Sênh Sênh rời đi.
Tống Sênh Sênh tựa đầu vào vai chàng, ngoái lại nhìn ta đầy khiêu khích.
Ta và nàng ta cách nhau không xa, nhìn rõ mồn một khẩu hình miệng của nàng ta.
Nàng ta nói: "Giang Thượng Ca, ngươi không tranh nổi ta đâu."
Kiếp trước, Tống Sênh Sênh chưa từng công khai khiêu khích ta như vậy.
Thì ra nàng ta cũng là trọng sinh trở lại.
Có lẽ nàng ta cũng cho rằng, kiếp trước Tiêu Kỳ An đăng cơ thuận lợi, nên nàng ta chẳng cần phải kiêng dè gì ta nữa.
Ta nhìn theo bóng lưng họ, khẽ nhếch môi cười lạnh.
Kiếp trước, sau khi Tiêu Kỳ An cưới ta, huynh trưởng ta đã nhiều lần lập chiến công hiển hách.
Nếu không phải huynh ấy giúp chàng cầu tình, thì trong vụ việc quản lý sai sót dẫn đến lũ lụt không lâu sau đó, Tiêu Kỳ An đã sớm bị Thánh thượng tước bỏ ngôi vị Thái tử rồi.
Đời này không có ta, liệu Tiêu Kỳ An có thể ngồi vững trên ngôi vị Thái tử này hay không, vẫn còn là ẩn số.
······
Nhìn bộ y phục ướt sũng, ta sai người dẫn mình đi thay đồ.
Sau khi vào phòng trong thay bộ y phục sạch sẽ, lúc đi ra ngang qua giả sơn, ta bỗng nghe thấy tiếng thở dốc mơ hồ truyền ra từ bên trong.
"Kỳ An ca ca... đừng chạm vào chỗ đó của Sênh Sênh, Sênh Sênh không thoải mái..."
"Ừm? Vậy Sênh Sênh tự nói xem nên chạm vào đâu..."
Ta ngước mắt nhìn về phía đó.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Tiêu Kỳ An hơi sững người, trong mắt thoáng qua vẻ bối rối.
"Vừa nãy Sênh Sênh bị ngươi làm bị thương... Cô, cô cũng chỉ là muốn xem nàng ấy có bị thương nặng hay không thôi..."
Nếu là kiếp trước, chắc chắn ta đã xông tới đẩy Tống Sênh Sênh ra rồi t/át cho ả vài cái.
Nhưng giờ đây, ta làm như không thấy, mắt nhìn thẳng rồi tiếp tục bước đi.
Thấy ta không có động thái gì thêm, biểu cảm trên mặt Tiêu Kỳ An từ mong chờ chuyển sang gi/ận dữ.
Chàng sải bước đến bên cạnh ta, nắm ch/ặt lấy cổ tay ta, gằn giọng: "Cô đang nói chuyện với ngươi, ngươi chạy cái gì?!"
Đột nhiên, ánh mắt chàng rơi vào chiếc khóa đồng tâm treo bên hông ta.
Đó là món quà ta chuẩn bị tặng cho hoàng thúc của Tiêu Kỳ An, Tiêu Sở Tu.
Nhìn thấy thứ này, sự bất an và ngượng ngùng trên mặt Tiêu Kỳ An tan biến, chàng gi/ật lấy túi thơm bên hông ta đầy vẻ thích thú.
Bên trong đó, chính là một chiếc nhẫn ngón cái được chế tác từ ngọc Hòa Điền thượng hạng.
"Sao? Định tặng quà cho cô à?"
"Hừ... Cô biết ngay mà, những lời ngươi nói vừa nãy chỉ là lời nói dỗi thôi..."
Ta thực sự không nhịn nổi nữa, vươn tay muốn cư/ớp lại chiếc nhẫn.
"Không phải cho người! Trả đồ lại cho ta!"
Tiêu Kỳ An giơ tay lên cao, gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý không thể che giấu.
"Giả vờ cái gì? Chẳng phải ngươi muốn cô nhận lấy hay sao? Cô thỏa mãn ngươi, được chưa?"
Ta không muốn đôi co với chàng thêm nữa, xoay người rời đi hướng ra tiền sảnh.
Xuân Hoa Yến nhanh chóng kết thúc.
Khi Trưởng công chúa sai người sắp xếp kiệu cho chúng ta, Tiêu Kỳ An đi thẳng đến bên cạnh một chiếc kiệu.
Thấy hành động của ta, chàng mất kiên nhẫn nói: "Hôm nay Sênh Sênh tâm trạng không tốt, ta ngồi chung kiệu với nàng ấy, ngươi đừng có làm mình làm mẩy đòi ngồi chung với ta nữa..."
Lời còn chưa dứt, ta đã leo lên một chiếc kiệu khác ngay trước mặt chàng.
Chàng ngẩn người hồi lâu, dường như không ngờ ta lại dứt khoát và bình thản đến thế, bởi nếu là trước kia, chắc chắn ta đã ầm ĩ đòi ngồi cùng chàng.
Khi ta về đến nhà và xuống kiệu, Tiêu Kỳ An vốn dĩ còn một quãng đường nữa mới đến nơi, vậy mà đã vội vàng xuống kiệu từ trước.
Chàng bước nhanh đến bên cạnh ta, nắm lấy tay ta, trầm giọng nói: "Hôm nay ngươi bị làm sao vậy? Ta cảnh cáo ngươi, Giang Thượng Ca, bớt dùng mấy trò vặt vãnh này trước mặt ta đi. Dù ngươi có dằn vặt thế nào, cũng không thay đổi được vị trí của Sênh Sênh trong lòng ta đâu."