Tô Đường rút mấy tờ giấy ăn nhét vào tay tôi: "Khóc thì khóc, ăn xong rồi hẵng khóc, lá sách bò nguội là mất ngon đấy."
Tôi lau mặt, cắn mạnh một miếng lá sách bò.
Vừa nóng, vừa cay, vừa giòn.
Được sống thật tốt.
Hot search ngày thứ ba đã tụt xuống ngoài top 30.
Một chủ đề nóng mới xuất hiện - một ngôi sao đỉnh lưu bị chụp lại cảnh đi dạo phố cùng một cô gái bí ẩn, cả Weibo đều đang tích cực "đẩy thuyền". Chuyện mẹ tôi chia gia sản nhanh chóng bị nhấn chìm.
Đó chính là internet. Dù sóng gió có lớn đến đâu, ba ngày là hết thời.
Nhưng đối với người trong cuộc, sự hoang tàn sau cơn bão cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể dọn dẹp.
Mẹ tôi gửi cho tôi một tin nhắn rất dài, dùng điện thoại của bố. Bố tôi là người cả đời kiệm lời, chuyện lớn chuyện nhỏ đều nghe mẹ, lần này ông lại chịu cho mẹ mượn điện thoại nhắn tin cho tôi, chứng tỏ sự việc thực sự đã nghiêm trọng lắm rồi.
Nội dung tin nhắn như thế này:
"Trần Dữ, mẹ đã suy nghĩ suốt ba ngày, không biết phải nói với con thế nào. Đơn vị của anh con đã đưa ra hình thức kỷ luật, cảnh cáo một lần, hủy bỏ danh hiệu thi đua cuối năm, trong vòng ba năm không được thăng tiến. Chị dâu con đưa cháu về nhà ngoại rồi, nói là muốn ly hôn. Bố con bị cao huyết áp, hiện đang nằm viện. Cả đời này mẹ chưa bao giờ nghĩ mình làm sai chuyện gì, nhưng lần này, mẹ thực sự không biết mình có làm sai hay không. Mẹ không phải không thương con, mẹ chỉ nghĩ con một mình ở bên ngoài, có thể ki/ếm tiền, không cần dựa vào gia đình. Anh con thì khác, nó từ nhỏ đã không bằng con, mẹ không giúp nó thì không ai giúp nó cả. Mẹ nói vậy không phải để tìm cái cớ, mà thực sự nghĩ như vậy. Con về thăm bố được không? Ông ấy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng luôn nhớ con."
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn này suốt mười phút.
Mỗi một chữ như một cây kim đ/âm vào tim.
Bố tôi bị cao huyết áp, đang nằm viện.
Người đàn ông kiệm lời cả đời này, trong ký ức của tôi tồn tại mà cũng như không. Ông đi làm, tan làm, đọc báo, hút th/uốc, thỉnh thoảng nói với tôi vài câu - "Học hành cho tốt", "Đừng quá mệt", "Ở ngoài chú ý an toàn".
Toàn là những câu ngắn ngủi.
Ngắn đến mức khiến tôi cảm thấy tình cảm ông dành cho tôi cũng chỉ ngắn ngủi như vậy.
Nhưng năm ngoái khi ông làm phẫu thuật bắc cầu động mạch vành, nằm trên giường b/ệnh nắm lấy tay tôi, ông đã gọi một tiếng "Con gái".
Chỉ một tiếng thôi.
Tôi đã khóc suốt cả đêm.
Tô Đường thấy tôi nhìn điện thoại đến ngẩn người, ghé lại xem, xem xong im lặng vài giây: "Cậu định thế nào?"
"Về một chuyến vậy." Tôi nói, "Chỉ thăm bố thôi."
"Có cần tớ đi cùng không?"
"Không cần." Tôi lắc đầu, "Có những con đường phải tự mình bước đi."
Đặt vé tàu cao tốc sáng sớm hôm sau, tôi thu dọn một chiếc túi nhỏ, bỏ vào hai bộ quần áo để thay và đồ vệ sinh cá nhân. Nghĩ một lát, tôi lại lôi tấm thẻ ngân hàng chưa từng cầm đến ra từ dưới bàn trà - hôm đó sau khi tôi đóng sầm cửa bỏ đi, mẹ tôi đã nhét nó vào khe cửa.
Tám vạn tệ.
Tôi vốn không muốn, nhưng giờ tôi cần dùng nó để kết thúc mọi chuyện.
Từ Bắc Kinh về quê, tàu cao tốc chạy ba tiếng rưỡi.
Tôi ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, lật lại những bức ảnh cũ trong điện thoại. Lật đến một tấm chụp năm năm trước, sinh nhật mẹ, tôi m/ua một cái bánh kem, bà c/ắt một miếng cho bố, một miếng cho anh trai, một miếng cho chị dâu, cuối cùng c/ắt một miếng bé xíu cho tôi, nói "Con gái ăn ít đồ ngọt thôi, dễ b/éo".
Lúc đó tôi cười nhận lấy, nói "Cảm ơn mẹ".
Giờ nhìn lại bức ảnh đó, tôi cười rất cố gắng, độ cong của khóe miệng rất chuẩn, nhưng đôi mắt không hề cười.
Đôi mắt không biết nói dối.
Hóa ra từ năm năm trước tôi đã không còn hạnh phúc.
Chỉ là tôi luôn giả vờ mình rất hạnh phúc.
B/ệnh viện nhân dân huyện, tầng ba khoa nội trú.
Khi tôi đẩy cửa vào, trong phòng b/ệnh chỉ có một mình bố. Ông nằm trên giường cạnh cửa sổ, mu bàn tay cắm kim truyền dịch, bên cạnh treo chai nước muối, đang ngẩn người nhìn lên trần nhà.
Thấy tôi, ông sững sờ.
"Bố." Tôi đặt túi xuống chiếc ghế ở cuối giường, "Mẹ bảo bố bị cao huyết áp."
Bố tôi há miệng, không thốt ra được một câu hoàn chỉnh, hốc mắt đã đỏ hoe.
Tôi chưa bao giờ thấy bố khóc.
Người như ông, dù trời có sập xuống cũng không khóc. Mẹ gi/ận dỗi, anh trai gây họa, chính mình đi phẫu thuật, tôi đều chưa từng thấy ông rơi một giọt nước mắt.
Nhưng hôm nay ông đã khóc.
Khóc trong im lặng.
Nước mắt từ khóe mắt đầy nếp nhăn của ông trượt xuống, chảy theo gò má thấm vào gối.
Tôi ngồi bên mép giường, đưa tay nắm lấy tay ông.
Tay ông thô ráp, khô khốc, mang theo cái lạnh đặc trưng của người già, giống hệt như năm ngoái lúc đi phẫu thuật.
"Bố, con về rồi." Tôi nói, "Đừng khóc nữa, khóc không tốt cho sức khỏe đâu."
Bố tôi nắm ch/ặt lại tay tôi, dùng rất nhiều sức, nắm đến mức khớp ngón tay tôi kêu răng rắc.
"Con gái." Ông nói, "Bố xin lỗi con."
Khi nghe thấy câu này, mọi phòng tuyến trong tôi đều sụp đổ.
Nước mắt tuôn rơi không kiểm soát, tôi cắn ch/ặt môi để không bật thành tiếng, nhưng không thể kìm lòng. Ba mươi năm tủi thân như bị ai đó vặn mở van, cứ thế trào ra, không sao ngăn được.
"Bố không phải không muốn lo cho con, mà là bố không lo nổi." Giọng bố tôi ngắt quãng, "Tính mẹ con thế nào con cũng biết, bố nói một câu bà ấy có thể cãi lại mười câu, bố không đấu lại bà ấy."