Khi bà gọi điện nói muốn đến, tôi đang họp đá/nh giá nhu cầu công việc. Điện thoại rung ba lần tôi mới bắt máy, bà nói: "Bố và mẹ m/ua vé tàu tuần sau rồi, muốn đến Bắc Kinh thăm con."
Thăm tôi.
Không phải vì ốm đ/au, không phải vì cần tiền, cũng không phải vì trong nhà có chuyện gì.
Chỉ đơn giản là muốn thăm tôi.
Tôi nói được, rồi gửi địa chỉ nhà cho bà.
Sau khi cúp máy, tôi ngồi ngẩn người tại chỗ làm một lúc lâu. Đồng nghiệp bên cạnh hỏi tôi có chuyện gì, tôi nói không sao, mẹ tôi sắp đến thăm.
"Thế chẳng phải tốt quá sao?"
Thật sự là rất tốt.
Nếu là trước đây, mẹ tôi đến Bắc Kinh thăm, tôi sẽ thụ sủng nhược kinh, sẽ dọn dẹp nhà cửa trước ba ngày, sẽ chuẩn bị sẵn trái cây bà thích, sẽ lập một danh sách dài dằng dặc những nơi "đưa mẹ đi chơi".
Nhưng lần này, tôi chỉ dọn dẹp nhà cửa qua loa, ra siêu thị m/ua ít trái cây và đồ ăn vặt, rồi lại quay về với công việc thường nhật.
Không phải vì không còn yêu bà nữa.
Mà vì không còn sợ mất bà nữa.
Một người không sợ mất mát, tâm thế sẽ trở nên thư thái. Thư thái rồi, ngược lại mới có thể hòa thuận với nhau.
Trước đây tôi quá gồng mình, gồng đến mức mỗi lần gặp mặt đều như đi thi, thi xem mình có đủ tốt hay không, có đủ xứng đáng được yêu thương hay không.
Giờ thì không thi nữa.
Đạt hay không đạt cũng chẳng quan trọng.
Dù sao tôi cũng đã sống đến tận lúc tốt nghiệp rồi.
Ngày họ đến, Bắc Kinh đổ mưa phùn.
Tôi ra ga Bắc Kinh Tây đón họ, từ xa đã thấy mẹ đẩy vali đi trước, bố theo sau, cả hai đều mặc áo khoác gió đồng bộ màu xanh lam, nhìn là biết mới m/ua.
"Bố! Mẹ! Ở đây!"
Mẹ thấy tôi liền rảo bước nhanh hơn. Đến nơi, bà nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt rồi buông một câu khiến tôi dở khóc dở cười: "Sao lại g/ầy đi thế này? Không ăn cơm à?"
"Con ăn rồi, ngày nào cũng ăn."
"Ăn cái gì?"
"Căng tin ạ."
"Cơm căng tin không có chất." Mẹ lấy từ trong túi ra một chiếc túi giữ nhiệt, "Mẹ mang canh sườn cho con, dậy hầm từ năm giờ sáng, đựng trong túi giữ nhiệt, chắc vẫn còn nóng."
Tôi nhận lấy túi canh, nặng trịch, qua lớp túi vẫn cảm nhận được hơi nóng.
"Đi thôi, về nhà trước đã." Tôi dẫn họ về phía bãi đỗ xe.
Trên taxi, mẹ nhìn cảnh vật Bắc Kinh ngoài cửa sổ, lúc thì bảo "Bắc Kinh lớn thật", lúc thì bảo "nhà cao thật", lúc lại bảo "đường tắc quá". Bố ở bên cạnh phụ họa "tòa nhà này còn cao hơn tòa nhà lần trước con dẫn chúng ta đi xem".
Lần trước dẫn họ đến Bắc Kinh là năm năm trước.
Năm năm trước, tôi tốt nghiệp được hai năm, lương tháng tám ngàn, thuê một gian phòng ngăn trong căn hộ ở Thiên Thông Uyển, phòng chật đến mức không xoay người nổi. Mẹ đến xong bảo: "Chỗ này mà cũng là chỗ ở à?" rồi hôm sau đi luôn, bảo không quen ở.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy, thứ mẹ chê không chỉ là căn phòng của tôi, mà là cả con người tôi - một đứa con không đủ thành công.
Năm năm sau, tôi đã có nhà riêng, sáu mươi mét vuông, không lớn, nhưng ít nhất là của chính mình.
Mẹ vào nhà, xem xét từng phòng một. Bếp, nhà vệ sinh, phòng ngủ, ban công, thậm chí cả tủ quần áo bà cũng mở ra xem.
Sau đó bà đứng giữa phòng khách, nhìn chiếc đèn thả Lục Thời Hàn lắp giúp tôi, nhìn một lúc lâu.
"Căn nhà này, là con tự m/ua à?"
"M/ua trả góp, còn phải trả n/ợ hai mươi năm nữa ạ."
"Thế cũng không dễ dàng gì." Bà nói, giọng hơi khác lạ, "Cả đời mẹ chưa bao giờ tự mình m/ua nổi một căn nhà."
Câu nói này khiến mũi tôi cay cay.
Mẹ tôi lấy chồng rồi mới chuyển ra khỏi nhà bà ngoại, dọn vào căn nhà phúc lợi đơn vị bố tôi phân. Sau đó nhà được chuyển thành tư hữu, đứng tên bố tôi. Rồi sau này m/ua nhà mới, vẫn đứng tên bố tôi.
Cả đời bà, dưới tên mình chẳng có lấy một căn nhà.
Bà để lại nhà cho anh trai tôi, không phải vì không yêu tôi, mà vì chính bà cũng không cảm thấy mình xứng đáng sở hữu một căn nhà.
Mỗi thế hệ đều có cái lồng của thế hệ đó.
Bà bị nh/ốt trong cái lồng "trọng nam kh/inh nữ", còn tôi bị nh/ốt trong cái lồng "khao khát được yêu thương".
Giờ đây, tôi đã vượt ngục.
Bà thì chưa.
Nhưng bà đã đến thăm tôi, nghĩa là bà đang đi tìm chìa khóa.
Tối đó tôi dẫn họ đi ăn vịt quay.
Lần đầu tiên mẹ ăn ở Toàn Tụ Đức, bị cái giá làm cho h/oảng s/ợ, một con vịt hơn hai trăm tệ, bà bảo ở quê m/ua được cả lồng gà. Tôi bảo mẹ đừng tính toán nữa, đến rồi thì ăn cho ngon. Bà ăn ba cuốn, bảo "hơi ngấy", rồi lại ăn tiếp hai cuốn nữa.
Bố ăn rất vui vẻ, uống hai lạng rư/ợu trắng, mặt đỏ bừng, cũng bắt đầu nói nhiều hơn. Ông hỏi công việc của tôi thế nào, tôi bảo rất ổn. Hỏi tôi có đối tượng chưa, tôi bảo chưa. Ông bảo không vội, cứ từ từ tìm. Mẹ ở bên cạnh xen vào: "Ba mươi rồi mà không vội à?"
"Hai mươi tám thôi ạ." Tôi nói, "Chưa đến ba mươi."
"Qua Tết là ba mươi rồi."
"Thì qua Tết tính sau ạ."
Mẹ còn muốn nói thêm, bị bố chặn lại: "Ăn cơm đi, vịt nguội là không ngon đâu."
Ăn xong về nhà, mẹ hâm lại canh sườn mang theo cho tôi uống. Canh rất đậm đà, bên trên nổi một lớp váng mỡ vàng óng, sườn hầm nhừ đến mức róc xươ/ng, tan trong miệng.
"Ngon không?" Bà đứng bên cạnh nhìn tôi uống.
"Ngon ạ."