“Quyết định rồi.” Chu Kiến Quốc đứng dậy, “Cô ta muốn ly hôn thì cứ ly hôn.”

Chu Viễn Hàng nhìn anh cả, trong lòng vừa thấy an ủi lại vừa chua xót.

An ủi là vì anh cả cuối cùng cũng đã cứng rắn một lần.

Chua xót là vì cái nhà này, rốt cuộc vẫn không tránh khỏi cảnh tan đàn x/ẻ nghé.

“Anh, bất kể xảy ra chuyện gì, em cũng sẽ đứng về phía anh.” Chu Viễn Hàng vỗ vỗ vai anh cả.

Chu Kiến Quốc gật đầu, vành mắt hơi đỏ.

“Đi thôi, vào trong ngồi một lát.” Chu Viễn Hàng mở cửa.

Hai anh em ngồi trong căn phòng trọ chật hẹp, mỗi người một chai bia, đối mặt mà không nói gì.

Trời bên ngoài dần tối sầm lại.

Ánh đèn neon của thành phố lần lượt bật sáng.

Chu Viễn Hàng nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng thấy thật mỉa mai.

Anh nỗ lực làm việc bao nhiêu năm nay, kết quả lại chẳng thể giữ nổi một mái nhà bình yên.

“Viễn Hàng,” Chu Kiến Quốc đột nhiên lên tiếng, “Em nói xem, có phải anh vô dụng lắm không?”

“Anh, anh đừng nói vậy.”

“Thật mà.” Chu Kiến Quốc cười khổ, “Anh ngay cả vợ mình cũng không quản nổi, ngay cả cái nhà của mình cũng không giữ được, anh còn có ích gì nữa?”

“Đây không phải lỗi của anh.” Chu Viễn Hàng nghiêm túc nói, “Là chị dâu quá đáng quá rồi.”

“Nhưng là do anh chọn.” Giọng Chu Kiến Quốc nghẹn ngào, “Hồi đó bố mẹ phản đối, anh nhất quyết đòi cưới cô ta. Giờ thì hay rồi, làm ra nông nỗi này, đều là lỗi của anh.”

“Anh, đừng ôm hết trách nhiệm vào mình.” Chu Viễn Hàng nắm lấy tay anh cả, “Hôn nhân là chuyện của hai người, xảy ra vấn đề thì cả hai đều có trách nhiệm. Nhưng lần này, thực sự là chị dâu đã làm quá đáng.”

Chu Kiến Quốc không nói gì, ngửa đầu uống cạn ngụm bia cuối cùng.

“Thôi, anh phải về đây.” Anh đứng dậy, “Tiểu Bảo vẫn còn ở chỗ bà nội, anh phải đi đón nó.”

“Để em đưa anh đi.”

“Không cần đâu, em nghỉ ngơi sớm đi.”

Sau khi Chu Kiến Quốc đi, Chu Viễn Hàng ngồi một mình trong phòng ngẩn ngơ.

Anh cầm điện thoại lên, lật xem trang cá nhân của chị dâu.

Bài đăng đó vẫn còn, bình luận bên dưới đã hơn một trăm.

Phần lớn đều là chỉ trích anh.

Có người nói anh bất hiếu, người nói anh ích kỷ, kẻ nói anh vo/ng ơn bội nghĩa.

Anh đọc từng câu từng chữ, rồi ném điện thoại sang một bên.

Vô nghĩa cả thôi.

Đằng nào anh cũng chẳng còn quan tâm người khác nhìn mình thế nào nữa.

Anh chỉ quan tâm đến những người anh cần quan tâm.

Những ngày tiếp theo, cuộc sống trôi qua khá bình lặng.

Chị dâu không làm lo/ạn nữa, anh cả cũng không nhắc đến chuyện ly hôn.

Nhưng Chu Viễn Hàng biết, đây chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn bão.

Quả nhiên, đến cuối tuần, mẹ lại gọi điện tới.

“Viễn Hàng, chị dâu con về rồi.”

“Ồ.” Chu Viễn Hàng đáp một tiếng nhạt nhẽo.

“Nó bảo đã nghĩ thông suốt rồi, muốn nói chuyện tử tế với con.” Giọng Triệu Thục Phân mang theo một tia vui mừng, “Cuối tuần con về một chuyến đi, cả nhà mình ngồi lại, nói rõ mọi chuyện.”

Chu Viễn Hàng do dự một chút.

“Vâng, con sẽ về vào thứ Bảy.”

Cúp máy, lòng anh có chút bất an.

Chị dâu lại chịu xuống nước nhanh như vậy sao?

Điều này không giống phong cách của cô ta chút nào.

Sáng sớm thứ Bảy, Chu Viễn Hàng lên xe khách về nhà.

Suốt dọc đường, anh cứ nghĩ mãi xem rốt cuộc chị dâu muốn làm gì.

Là đã nghĩ thông, hay là còn âm mưu gì khác?

Hai tiếng sau, anh về đến nhà.

Khoảnh khắc đẩy cửa ra, anh sững sờ.

Trong phòng khách chật kín người.

Ngoài bố mẹ và anh cả, còn có chú hai, thím ba, bác cả, dì hai…

Hầu như tất cả họ hàng đều có mặt.

Hà Mỹ Linh ngồi chính giữa ghế sofa, bên cạnh là mẹ cô ta và cậu em trai Hà Chí Cường.

Cái trận địa này, rõ ràng là một buổi tiệc Hồng Môn.

“Viễn Hàng về rồi đấy à.” Triệu Thục Phân đón lấy, “Mau ngồi đi, mau ngồi đi.”

Chu Viễn Hàng đảo mắt một vòng, tìm một góc khuất rồi ngồi xuống.

“Người đông đủ cả rồi, vậy chúng ta bắt đầu thôi.” Mẹ Hà lên tiếng trước, giọng không lớn nhưng rất có trọng lượng.

“Hôm nay gọi mọi người đến đây là để giải quyết mâu thuẫn giữa Mỹ Linh và Viễn Hàng.” Mẹ Hà nói, “Đều là người một nhà, có chuyện gì mà không thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng chứ?”

“Đúng đấy.” Chú hai phụ họa, “Gia hòa vạn sự hưng mà.”

“Viễn Hàng,” Mẹ Hà quay sang nhìn anh, “Cháu nói xem, rốt cuộc cháu nghĩ thế nào?”

Chu Viễn Hàng nhìn quanh mọi người, rồi lại nhìn chị dâu.

Hà Mỹ Linh cúi đầu, ra vẻ đáng thương tội nghiệp.

“Cháu chẳng nghĩ thế nào cả.” Chu Viễn Hàng bình thản nói, “Cháu chỉ cảm thấy, tiền của cháu thì cháu nên là người tự quyết định.”

“Nói thế là không đúng.” Thím ba chen vào, “Cháu gửi cho bố mẹ, thì đó là tiền của bố mẹ rồi. Bố mẹ tiêu thế nào là chuyện của bố mẹ.”

“Nhưng mẹ cháu bảo, số tiền đó đều bị chị dâu lấy mất rồi.” Chu Viễn Hàng đáp.

“Mẹ cháu nói khách sáo thôi.” Thím ba cười nói, “Chị dâu cháu quán xuyến cái nhà này, tiêu chút tiền thì đã sao?”

“Tiêu chút tiền không vấn đề gì.” Chu Viễn Hàng nói, “Nhưng không thể lấy tiền của cháu để bù đắp cho nhà mẹ đẻ của chị ta chứ?”

Lời này vừa thốt ra, không khí trong phòng khách lập tức trở nên căng thẳng.

Sắc mặt mẹ Hà trầm xuống: “Viễn Hàng, cháu nói thế là có ý gì?”

“Chẳng có ý gì cả.” Chu Viễn Hàng nói, “Cháu chỉ muốn biết, năm vạn tệ đó đã đi đâu rồi.”

“Năm vạn tệ nào?” Mẹ Hà giả ngơ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Xuyên Thành Pháo Hôi Trong Truyện Đam Mỹ NP, Tôi Bị Ba Nam Chính Nhắm Tới

Sau khi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ NP, tôi trở thành tên công pháo hôi. Hệ thống: 【Nhiệm vụ của cậu là lợi dụng thụ chính, sau đó ngoan ngoãn chờ hai công chính còn lại tới diễn màn "anh hùng cứu mỹ nhân"!】 Tôi làm đúng như kịch bản. Nhưng chẳng những không đợi được màn trả thù, mà ánh mắt bọn họ nhìn tôi lại càng lúc càng kỳ lạ. Cho đến khi tôi làm theo cốt truyện, giữa đêm đông lạnh giá nhảy xuống hồ bơi vớt chiếc vòng tay của thụ chính. Thụ chính không còn giả vờ là đóa bạch liên hoa yếu đuối nữa, ôm lấy tôi rồi hôn một cái. "Thì ra trong lòng anh thật sự có em." Công bá tổng cởi áo khoác phủ lên người tôi, giọng lạnh nhạt: “Bộ dạng này là muốn quyến rũ ai đây?” Công đỉnh lưu bóp cằm tôi, thấp giọng uy hiếp: “Xem ra tối nay cậu không định để mình được yên rồi.”
0