Diệp Tình bước xuống xe, nhìn theo chiếc xe của anh dần khuất bóng. Cô cúi đầu nhìn chiếc hộp nhỏ trong lòng bàn tay, không mở ra. Nhưng cô biết, thứ nằm bên trong không chỉ là một chiếc ghim cài áo, mà giống như một chiếc chìa khóa, chiếc chìa khóa dẫn đến một tương lai mới mẻ và đầy ắp những khả năng. Còn cô, cô đã sẵn sàng.
Cô ngẩng đầu, nhìn về phía ánh đèn ấm áp tỏa ra từ cửa sổ nhà mình. Cô bước tới, tiến về phía trước. Những bước chân vững vàng, dáng người thẳng tắp. Những bóng m/a của quá khứ đã bị cô bỏ lại phía sau từ lâu. Và phía trước, là tiếng chuông của năm mới, là một vùng trời mới mẻ, rộng mở.
Một vùng trời thuộc về riêng Diệp Tình.