Trương Đào từng đến. Cha đã ngăn hắn ở ngoài giúp tôi. Còn tôi suốt ba năm qua, cứ ngỡ cha đang hút m/áu mình.

"Cha," giọng tôi khàn đặc không ra hơi, "Mỗi tháng cha bắt con gửi sáu ngàn, cũng là để phòng Trương Đào sao?"

Cha không trả lời trực tiếp. Ông vươn tay lấy từ dưới gối ra một thứ đưa cho tôi.

Là một cuốn sổ tiết kiệm.

Tôi cầm lấy mở ra xem, tên chủ tài khoản là "Lâm Tiểu Nhĩ". Mỗi khoản tiền gửi vào đều được ghi chép rõ ràng:

Ngày 01 tháng 04 năm 2023, chuyển khoản gửi vào, 6.000,00 tệ.

Ngày 01 tháng 05 năm 2023, chuyển khoản gửi vào, 6.000,00 tệ.

Ngày 01 tháng 06 năm 2023... mùng một hàng tháng, đều đặn gửi vào sáu ngàn.

Lật tiếp những trang sau, ngày mười lăm hàng tháng còn có một khoản ba ngàn hai trăm tệ gửi vào, phần ghi chú phía sau viết: Lương hưu.

Ở cột số dư trang cuối cùng ghi: 308.542,00 tệ.

Nước mắt tôi từng giọt từng giọt rơi xuống cuốn sổ tiết kiệm, làm nhòe đi một mảng chữ xanh.

"Ba trăm ngàn..." Tôi ngẩng đầu, nhìn cha qua làn nước mắt nhòe nhoẹt, "Đây là tiền phẫu thuật của Tiểu Nhĩ Đóa sao?"

Cha quay mặt đi, dùng bàn tay đang cắm kim truyền dịch quệt vội qua khóe mắt.

"Bên b/ệnh viện, ta đã đóng tiền cọc rồi." Giọng ông vẫn cứng nhắc nhưng âm cuối lại run run, "Khoa Tai Mũi Họng b/ệnh viện thành phố, ta nhờ người quen gửi gắm rồi. Đợi con đưa Tiểu Nhĩ Đóa đến đá/nh giá tiền phẫu thuật, lúc nào cũng có thể sắp xếp phẫu thuật."

"Cha lấy đâu ra tiền?" Tôi run giọng hỏi, "Lương hưu của cha cộng với tiền con gửi, mỗi tháng chưa đầy mười ngàn, ba năm nay nhiều nhất cũng chỉ hơn ba trăm ngàn một chút. Cha dồn hết vào đây, còn cha thì sao? Cha ăn gì, tiêu gì?"

Cha không nói gì.

Tôi chợt nhớ đến đống phế liệu chất cao như núi trong sân. Thùng giấy, chai nhựa, sắt vụn. Ba năm nay, ngày nào trời chưa sáng ông đã ra khỏi nhà, cưỡi chiếc xe ba bánh điện cũ kỹ đi vào thành phố thu gom phế liệu, cả ngày cúi khom lưng bới móc bãi rác, tối về lại tự mình đóng gói sắp xếp. Những đồng tiền lẻ b/án phế liệu, một tệ, hai tệ, năm tệ, ông đều gom góp tất cả, gửi vào cuốn sổ tiết kiệm mang tên "Lâm Tiểu Nhĩ" kia.

"Cha ơi--" Tôi không kìm nén được nữa, lao đến bên giường b/ệnh, vùi mặt vào lòng bàn tay lạnh ngắt của ông mà òa khóc nức nở.

Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên tôi khóc nức nở trước mặt ông như thế. Khi mẹ mất tôi không khóc, khi bị Trương Đào đá/nh tôi không khóc, khi ký giấy từ bỏ quyền thừa kế tôi cũng không khóc. Nhưng giờ đây, tôi khóc như một đứa trẻ lạc đường tìm lại được nhà.

Tay cha ngập ngừng một chút rồi chậm rãi nhấc lên, đặt trên đỉnh đầu tôi. Bàn tay ông thô ráp và nặng trĩu như vỏ cây già. Ông khẽ xoa đầu tôi, một cái, hai cái, động tác cứng nhắc và vụng về, giống hệt như hồi nhỏ mỗi khi tôi sốt cao, ông lại ngồi bên giường canh chừng cho tôi.

"Đừng khóc nữa." Giọng ông rất thấp, yếu ớt, "Khóc cái gì."

Tôi ngẩng đầu, mặt đầy nước mắt nhìn ông. Ông vẫn là gương mặt không biểu cảm đó, hốc mắt trũng sâu, môi khô nẻ. Nhưng trong nếp nhăn nơi khóe mắt ấy, có thứ gì đó lấp lánh vừa lóe lên.

"Cha, cây gậy đó của cha..." tôi nghẹn ngào nói, "Dưới cây gậy đó, cha để lại gì cho con?"

Cha sững người, rồi khóe miệng khẽ động đậy, như muốn cười mà không cười nổi.

"Con phát hiện ra rồi à?"

"Chú hai nói cha b/án cây hoa quế rồi."

Cha im lặng hồi lâu, khẽ thở dài: "Cây đó là cây mẹ con trồng năm về làm dâu. Mẹ con thích hoa quế, nói mùa thu hương thơm ngào ngạt khắp sân, ngửi rất dễ chịu. Sau này bà ấy đi rồi, cây vẫn còn đó. Mấy năm nay nó bầu bạn với ta, còn nhiều hơn cả con trai ta bầu bạn với ta nữa."

Giọng ông càng lúc càng thấp, như đang tự nói với chính mình.

"Tháng trước ta bảo người ta đào cây đi, b/án được ba ngàn tệ. Tiền giấu dưới cây gậy đó, dán bằng băng dính. Đợi khi ta đi rồi, con lấy mà m/ua đồ ngon cho Tiểu Nhĩ Đóa."

"Cha, cha đừng nói những lời đó." Tôi nắm ch/ặt tay ông, "Cha lo dưỡng b/ệnh đi, đợi cha khỏe, chúng ta lại trồng lại cây đó."

Cha lắc đầu: "Cây b/án rồi là b/án rồi, không trồng lại được nữa đâu."

"Trồng lại được." Tôi nói, "Con đã m/ua một cây giống mới, trồng trước cửa nhà chúng ta ở thành phố rồi. Đợi nó lớn lên, mùa thu hoa nở, con sẽ đưa Tiểu Nhĩ Đóa về thăm cha."

Cha sững sờ. Ông quay đầu nhìn tôi, trong đôi mắt đục ngầu dần hiện lên một làn nước. Ông há miệng, muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ dùng bàn tay thô ráp ấy khẽ nắm lấy tay tôi.

"Đưa nó đến." Ông nói, "Đưa nó đến."

Trong phòng b/ệnh lặng đi. Những con chim sẻ ngoài cửa sổ lại bay về vài con, nhảy nhót trên bậu cửa sổ, kêu ríu rít. Ánh nắng mùa đông chiếu xiên qua cửa sổ, chiếu lên mái tóc hoa râm của cha, chiếu lên lớp bìa xanh của cuốn sổ tiết kiệm, chiếu lên bàn tay tôi và ông đang nắm ch/ặt lấy nhau.

Tôi ngồi bên giường, nắm lấy tay cha, bỗng cảm thấy tất cả những tủi thân và phẫn nộ tích tụ suốt ba năm qua đều tan biến hết trong buổi chiều hôm nay.

Ông vẫn là ông lão bướng bỉnh dùng gậy chống chặn cửa ngày nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Khỉ báo tang Chương 13
10 Thẩm Nam, Thẩm Nam Chương 09

Mới cập nhật

Xem thêm